Mạnh Thư Huệ ngẩn người, nhìn sang Cố Hi Ngôn, lại thấy nàng dường như hoàn toàn không để tâm đến sự chật vật của mình, đôi mắt vẫn tĩnh lặng như nước hồ thu.
Nàng mấp máy môi, định nói gì đó nhưng rốt cuộc lại thôi.
Giờ khắc này Thư Huệ cũng hiểu, Cố Hi Ngôn bị bà mẫu mắng nhiếc sỉ nhục một trận, nhưng cái giá đổi lại được là cơ hội cho nàng ở lại đây.
Hi Ngôn đã chịu cúi đầu, trầm mặc nhận lấy nỗi nhục nhã này, thì nàng phải nhận lấy ân huệ ấy, không thể để sự hy sinh của tiểu cô thành vô nghĩa.
…
Từ chỗ Tam thái thái đi ra, Cố Hi Ngôn trực tiếp dẫn Mạnh Thư Huệ tới Thọ An Đường.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
