Thu Tang lập tức cũng nghẹn họng, không nói được gì nữa, biết mình đã lỡ lời.
Nha hoàn quả thực không so được, cũng như chủ nhân nàng không so được với các phòng khác vậy.
Một chốc Cố Hi Ngôn vào trong phòng, cùng mọi người ngồi dùng bữa.
Hộp xuân bính này là nhà bếp làm thống nhất, mỗi phòng một phần, bên trong là các loại đồ chín, thịt kho được thái thành sợi nhỏ đều tăm tắp, còn có một ít món trộn kiểu phương Nam lạ miệng, tỉ như bao tử thái sợi, giăm bông sợi đỏ au, lại dùng đường trắng, mật ong, tiêu muối, xì dầu để trộn đều lên, hương vị đậm đà.
Trẻ con nhà nghèo chưa từng thấy qua nhiều món lạ mắt như vậy, Cố Hi Ngôn ôn tồn nhỏ nhẹ dạy, chỉ bảo chúng đây là món gì, kia là món gì, gắp cho chúng nếm thử từng chút một.
Có điều hai đứa nhỏ dường như đặc biệt thích món cải bó xôi xào miến thịt băm kia, cứ ăn hết miếng này đến miếng khác một cách ngon lành.
Mạnh Thư Huệ thấy vậy có chút bất đắc dĩ, nhắc nhở:
"Đừng tham ăn nhiều quá, thất lễ với cô mẫu."
Cố Hi Ngôn vội xua tay cười nói:
Cố Hi Ngôn giải thích:
"Không phải mua bên ngoài đâu, là Quốc công phủ tự có hầm ấm, noãn các để trồng mấy loại rau dưa trái mùa, như vậy mùa đông giá rét cũng có thể cung cấp rau xanh cho người trong phủ dùng."
Đương nhiên mấy loại rau quý giá này bình thường không đến lượt góa phụ thất thế như nàng, hôm nay cũng là may mắn gặp dịp khách đến thăm phủ mà thôi.
Vừa ăn cơm, mọi người vừa nói đến chuyện thuê trạch viện.
Mạnh Thư Huệ tự nhiên chẳng dám cầu cao sang gì khác, chỉ mong có mảnh ngói che mưa chắn gió là được.
Chỉ là trong chốn Hoàng đô phồn hoa đô hội này, đạt quan hiển quý quá nhiều, lại thêm quan viên các nơi tới tấp tiến kinh, muốn có một chỗ cắm dùi ở đây, chỉ sợ vô cùng khó khăn, vẫn phải từ từ tìm kiếm, liệu cơm gắp mắm.
Có điều Cố Hi Ngôn thì không vội, nàng cứ nhất quyết không đi đấy, mặt dày mày dạn mà ăn vạ ở đây, xem bọn họ làm gì được nhau?
Cố Hi Ngôn nhớ tới đám nô bộc nha hoàn hợm hĩnh trong phòng Lão thái thái hôm nay, lại nhớ tới sắc mặt tím tái của Chu đại tẩu khi bị mình châm chọc ban nãy.
Nàng coi như đã ngộ ra chân lý rồi, "chân trần không sợ xỏ giày", trong cái phủ đệ xa hoa lộng lẫy này, nàng mang tiếng làm nãi nãi tôn quý thực ra mới là kẻ đi chân trần cùng đường mạt lộ.
Đã như vậy, còn gì để mất mà phải sợ hãi chứ?
Đang mải mê suy nghĩ, nàng bỗng thấy trong đĩa trước mặt có thêm một chiếc xuân bính đã được cuốn xong xuôi, gói ghém nhỏ nhắn, đẹp mắt vô cùng.
Mạnh Thư Huệ dịu dàng nói:
"Muội cũng ăn nhiều chút đi, tẩu nhớ ngày trước khi còn ở nhà mình, muội là thích ăn cái món này nhất."
Cố Hi Ngôn thuận lời, tay cầm đũa hơi sững lại một chút, rồi chậm rãi cầm lấy chiếc xuân bính kia đưa lên miệng.
Xuân bính của Quốc công phủ là do thợ khéo chuyên môn làm, vỏ bánh mỏng như giấy nhưng dai như lụa, bên trong cuốn rau tươi thái sợi cùng thịt kho đậm đà, mùi vị đều phối hợp vừa khéo, nhẹ nhàng cắn một miếng, hương thơm ngập tràn khoang miệng.
Khi Cố Hi Ngôn còn là thiếu nữ vô lo vô nghĩ trong khuê phòng, quả thực nàng rất thích ăn xuân bính...
Nay thời thế đổi thay, vật đổi sao dời, những chuyện cũ êm đềm ấy tưởng chừng đều đã chìm vào quên lãng, thế mà bất chợt lại được nhắc tới trong hoàn cảnh này.
Sống mũi Cố Hi Ngôn bỗng thấy cay cay, nàng thầm nghĩ, dù trong mắt tất cả mọi người nơi đây, nàng chỉ là một góa phụ thủ tiết đáng thương, một kẻ thừa thãi, nhưng ít nhất vào giờ khắc này, vẫn còn một người nhớ rõ sở thích thời niên thiếu của nàng, vẫn còn có thể cùng nàng lải nhải nhắc lại những chuyện xưa nghĩa cũ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


-495035.jpg&w=256&q=75)