Cố Hi Ngôn bèn cho hai đứa trẻ ngồi xuống, tự mình dẫn Mạnh Thư Huệ vào noãn các kín đáo bên cạnh, lúc này mới thổ lộ với Mạnh Thư Huệ:
"Đại tẩu, tẩu cũng biết đấy, muội gả vào đây chưa bao lâu thì Thừa Uyên mất, bên cạnh cũng chẳng có mụn hài tử nào nương tựa, trên dưới cái phủ hào môn này là rành việc nhìn người mà dọn món nhất..."
Nàng mới nói đến nửa câu, ánh mắt Mạnh Thư Huệ đã ảm đạm đi, vẻ thất vọng hiện rõ trên khuôn mặt.
Tẩu tử ngược lại còn cố gắng an ủi Cố Hi Ngôn:
"Đây cũng là lẽ thường tình của con người, dù sao nhà chúng ta xảy ra chuyện lớn như vậy, không những không thể chống lưng cho muội, lại còn liên lụy đến muội. Chỉ sợ người khác cũng coi thường, hơn nữa rốt cuộc cũng cách một tầng máu mủ, vốn cũng chẳng có nghĩa vụ gì..."
Cố Hi Ngôn nắm lấy tay Thư Huệ, nói:
Mạnh Thư Huệ cứng ngắc đón lấy gói bạc kia, ngước mắt nhìn Cố Hi Ngôn đầy nghi ngại:
"Số bạc này, chúng ta có thể nhận không?"
Cố Hi Ngôn kiên quyết đáp:
"Đại tẩu, đã là người ta cho thì mình cứ nhận. Bạc tới tay còn đẩy ra ngoài, bụng đói mà cố giữ cái cốt khí thanh cao, chúng ta người lớn thì chống đỡ được, nhưng ấu nhi đang tuổi ăn tuổi lớn chưa chắc đã chịu nổi đâu."
Lời lẽ như mũi kim chọc trúng tâm can Mạnh Thư Huệ, người phụ nhân im lặng một lát rồi bật cười một tiếng, tiếng cười pha chút chua chát:
"Được, đã là Hi Ngôn nhận bạc này thì hôm nay tẩu cũng mặt dày nhận lấy. Tâm ý muội đối với tẩu, tẩu hiểu, chúng ta không nói lời khách sáo."
Cố Hi Ngôn tiếp lời, giọng nói thấp xuống đầy vẻ bí mật:
"Từ phòng Lão thái thái đi ra, muội còn may mắn gặp được Tam gia trong phủ. Vị Tam gia này của phủ Quốc công thân phận cao quý, là thân ngoại tôn tử của Hoàng đế, thân quyến của Đương kim Thái hậu, lại là người tâm phúc trước mặt Hoàng thượng, quen biết rộng rãi bốn phương."
"Muội đã đặc biệt hỏi chuyện ở phủ Ninh Châu, ngài ấy vừa nghe liền biết ngay vị quan viên đang tuần tra phủ Ninh Châu là ai."
Mạnh Thư Huệ vốn dĩ không ôm hy vọng gì, nay nghe được tin tức này, hai mắt bỗng sáng rực lên, giọng run run hỏi:
"Vậy ngài ấy nói thế nào?"
Cố Hi Ngôn đáp:
"Hiện giờ ngài ấy đã nhận lời rồi, sẽ giúp đỡ nói một câu. Chỉ là dù sao 'quan huyện không bằng hiện quản', bây giờ muội cũng không dám nói chắc kết quả sẽ ra sao, nhưng người ta đã đồng ý sẽ giúp nghe ngóng tin tức thì cũng là một tia hy vọng."
— Dù sao bát tự chưa thấy một nét, nàng sợ cho Mạnh Thư Huệ hy vọng quá cao, quay đầu không thành lại uổng công đau khổ, cho nên cố ý nói lời dè dặt, chừa lại một đường lui.
Vạn nhất có kết quả tốt thì coi như niềm vui bất ngờ, nếu không có thì cũng không đến mức quá hụt hẫng, khó chịu.
Mạnh Thư Huệ nghe xong lời này, quả thực không dám tin vào tai mình:
"Thật sao? Là thật sao? Thế thì tốt quá rồi! Trời cao có mắt!"
Cố Hi Ngôn mỉm cười nói:
"Đương nhiên là thật, bạc nóng hổi đang ở ngay trong tay chúng ta đây, có thể không thật sao!"
Mạnh Thư Huệ vội cúi đầu nhìn gói bạc, lớp vải lụa trắng mịn màng bao bọc bên ngoài.
Người phụ nhân run run mở ra, thấy bên trong là ba nén bạc lớn sáng lấp lánh, đủ ba mươi lượng.
Số bạc này nếu là ngày trước khi gia cảnh còn hưng thịnh thì tự nhiên chẳng tính là gì, nhưng nay sa cơ lỡ vận, ba mươi lượng trước mắt chính là một khoản tiền khổng lồ, là sinh lộ cho cả gia đình!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

