Qua hồi lâu, thời gian như ngưng đọng, cuối cùng, nàng nghe thấy giọng nói của Lục Thừa Liêm vang lên, vẫn vô cùng đạm mạc, chỉ vỏn vẹn ba chữ:
"Ta biết rồi."
Cố Hi Ngôn ngẩn ra, thầm nghĩ "Ta biết rồi" là ý gì?
Là đồng ý hay chỉ là nghe thấy?
Nàng thực sự nghi hoặc, theo bản năng ngước lên nhìn về phía Lục Thừa Liêm, thế là vừa vặn rơi vào tầm mắt sâu thẳm của hắn.
Bốn mắt nhìn nhau, mặt Cố Hi Ngôn hơi ửng đỏ, nhanh chóng lảng tránh ánh mắt sắc sảo ấy.
Nhưng nàng lại cảm thấy biểu hiện của mình quá mức khiếp nhược, tuy rằng thân là đệ phụ góa bụa mà đi nói những lời này với đại bá có chút đường đột, nhưng rốt cuộc cũng là người một nhà, dựa vào đâu mà không thể nói?
Hơn nữa giữa ban ngày ban mặt, nói thì nói rồi, ai mà chẳng có lúc sa cơ lỡ vận gặp khó khăn?
Đối mặt với sự lạnh lùng của một người nam nhân, thực ra còn dễ chịu hơn đối mặt với sự bỉ bôi, soi mói của đám nha hoàn nô bộc lão má trong phòng Lão thái thái.
Thế là da mặt Cố Hi Ngôn dày lên, nàng lấy hết can đảm nhìn về phía Lục Thừa Liêm lần nữa.
Nhưng tất nhiên nàng giở một chút tiểu tâm cơ của nữ nhi, nàng đặt tầm mắt vào giữa ấn đường của Lục Thừa Liêm.
Như vậy Lục Thừa Liêm sẽ cảm thấy nàng đang nhìn hắn, nhưng thực ra nàng không nhìn vào mắt hắn, nàng chỉ đang nhìn ấn đường của hắn mà thôi.
Bởi vì không cần trực tiếp đón lấy ánh mắt áp bức của hắn, nàng sẽ tự nhiên hơn nhiều, nhưng lại không đến mức thất lễ hay tỏ ra yếu đuối, sợ sệt.
Nàng nhìn ấn đường Lục Thừa Liêm, cung kính và cẩn thận hỏi:
"Xin hỏi ý Tam gia là thế nào ạ? Tam gia cũng biết, Hi Ngôn chỉ là nữ nhân, tuổi tác lại nhỏ, ngu dốt vô cùng, còn phải xin Tam gia chỉ bảo cho."
Hai vị giáo úy bên cạnh nghe vậy, thầm nghĩ Tam gia đã ưng thuận rồi, vị phu nhân này còn đuổi theo hỏi, đúng là không có mắt nhìn.
Cứ phải dây dưa hỏi cho ra nhẽ, lời của Tam gia xưa nay luôn nói đủ là dừng, vàng ngọc kiệm lời, chưa từng thấy ai truy hỏi dai dẳng như thế này.
Nhưng phụ nhân chốn nội trạch, lại chưa từng chưởng quản việc trung quỹ, không thạo chuyện đối nhân xử thế, đoán chừng cũng chỉ đến thế này thôi.
Lục Thừa Liêm nhìn người trước mặt, dường như khẽ cười nhạo một cái rất nhẹ, hỏi ngược lại:
"Ngươi vừa từ phòng Lão thái thái ra?"
Cố Hi Ngôn đáp:
"Vâng."
Lục Thừa Liêm: "Bị từ chối rồi?"
Mặt Cố Hi Ngôn càng thêm đỏ bừng vì xấu hổ, nàng cắn môi, gật đầu thú nhận:
"Ta không rành quy củ bên ngoài, nhưng cũng hiểu cứ thế này tìm đến Tam gia quả thực là đường đột. Nhưng, nhưng cũng thật sự hết cách rồi. Tẩu tử ta hiện giờ đã không còn nơi nào để đi, tẩu ấy còn dắt theo hài tử, hai đứa trẻ đều còn nhỏ dại như vậy, sau này biết làm sao..."
Nói đến đây, nàng biết mình nên khóc rồi, nước mắt là vũ khí tốt nhất của nữ nhân lúc này.
Thế là rất đúng lúc, vành mắt nàng đỏ hoe, trong mắt dâng lên màn sương ẩm ướt, long lanh chực trào.
Nàng mang theo chút giọng nghẹn ngào, nức nở:
"Nếu Lục gia còn sống, ta ít nhất cũng có trụ cột, chàng bảo không lo thì không lo, chàng bảo lo thì lo. Nhưng giờ chàng không còn, trong lòng ta hoảng loạn, thực sự không biết phải làm sao cho phải..."
Nàng lại lần nữa lôi người nam nhân đã chết ra làm lá chắn.
Cô nhi quả phụ, vị Tam gia này quyền cao chức trọng, người nữ nhân yếu đuối cầu đến trước mặt hắn, mong hắn có thể rủ lòng thương, ít nhiều cũng nâng đỡ một phen trong lúc khốn cùng.
Ánh mắt Lục Thừa Liêm dừng lại trên vành mắt đỏ hoe của Cố Hi Ngôn giây lát, sau đó hắn rũ mắt xuống, che giấu cảm xúc, hỏi:
Nàng lại một lần nữa tuôn ra hết sạch, không giấu giếm nửa lời.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-250407.png&w=256&q=75)