Những nén bạc được bọc kỹ trong khăn tay lụa trắng, ủ trong lòng bàn tay vẫn còn vương chút hơi ấm.
Cố Hi Ngôn cẩn trọng mở ra xem, đập vào mắt là những thoi bạc được chế tác vô cùng tinh xảo, hình dáng nhỏ nhắn hơn so với loại thường thấy trôi nổi trên phố thị.
Mặt chính thoi bạc khắc bốn chữ "Đại Chiêu Nguyên Bảo" ngay ngắn, bên dưới lại dùng chữ nhỏ tinh tế khắc dòng "Hồng Bình năm thứ hai mươi mốt, Ngân Tác Cục chế".
Thuê một chốn dung thân tạm bợ thì chắc là đủ, nhưng còn về sau thì sao?
Chuyện cơm áo gạo tiền, cái ăn cái mặc của ba mẫu tử, rồi khi bọn trẻ lớn lên còn phải dùi mài kinh sử.
Chẳng lẽ lại để chúng thất học, cam chịu làm những kẻ bạch đinh mắt không biết chữ, cứ thế sa cơ lỡ vận mà chìm nghỉm giữa dòng đời?
Lòng dạ Cố Hi Ngôn rối bời như tơ vò, nàng nhớ lại dáng vẻ cố tỏ ra ung dung khi buông lời lỡ trớn trước mặt Mạnh Thư Huệ ban nãy.
Thực tâm nàng nào có muốn phô trương, chỉ là khoảnh khắc thu vào tầm mắt vẻ thất vọng ê chề của tẩu tử khiến nàng quá đỗi xót xa, không kìm được lòng mà buông lời an ủi.
Giờ đây sự đã chẳng thành, nàng biết phải xoay xở ra sao, phải vịn vào cớ gì để thoái thác cho êm thấm?
Nghĩ đến đây, Cố Hi Ngôn cảm thấy lồng ngực như bị đè nén, khổ sở khôn cùng.
Kính Quốc công phủ nguy nga tráng lệ, tòa phủ đệ chiếm cả một vùng đất rộng lớn nơi kinh thành Yến Kinh, thế nhưng trong chốn sân viện thâm sâu thăm thẳm này, nơi thực sự thuộc về Cố Hi Ngôn chỉ vỏn vẹn một khoảng trời vuông vức ấy, còn những nơi thuộc về người ngoài... thì lại mênh mông chẳng có chỗ cho nàng dung thân.
Các phòng, các viện, từ nha hoàn, nô tài đến các bà tử, đâu đâu cũng chi chít những ánh mắt dòm ngó, lưới trời lồng lộng, dày đặc đến mức cắm cái kim cũng chẳng lọt.
Nàng có chút bất lực, bàn tay mảnh khảnh vịn vào lan can bên cạnh, hít một hơi thật sâu để trấn tĩnh, tự nhủ không được oán trời trách người, chi bằng dốc lòng nghĩ cách giải quyết thì hơn.
Trong hoàn cảnh này, có được ba mươi lượng bạc cũng đã là ân huệ lắm rồi.
Quay về nàng sẽ đem cầm cố hết mấy chiếc áo choàng lông trong rương hòm, dù sao tiết trời cũng sắp chuyển sang hè, nhất thời không cần dùng đến, áo có mất đi thì người ngoài cũng chẳng thể phát giác.
Mỗi tháng nàng có năm lượng bạc tiền tiêu vặt, thân là quả phụ nơi buồng khuê, ngày thường cũng chẳng tiêu pha gì, chỉ thỉnh thoảng cần khen thưởng chút ít cho kẻ dưới, nên năm lượng cũng dè sẻn giữ lại được hơn ba lượng.
Nàng có thể trích ra ba lượng, cứ thế tích cóp dần, đợi đến khi gió bấc tràn về là có thể chuộc lại áo choàng, thần không biết quỷ không hay.
Làm như vậy, bản thân nàng chịu kham khổ một chút, nhưng ít nhất có thể an đốn được cho ba mẫu tử tẩu tẩu nơi đất khách quê người.
Nàng phận mỏng không có hài tử, tương lai mịt mờ chẳng biết sẽ trôi dạt về đâu, tôn tử tôn nữ mẫu gia chung quy cũng coi như là chút máu mủ ruột rà, là đường lui cuối cùng của mình vậy.
Đang lúc sầu não u uất, bất chợt Cố Hi Ngôn thấy phía trước có mấy bóng người dáng dấp như gã sai vặt đi ngang qua, sự xuất hiện thình lình ấy khiến nàng giật mình hoảng hốt.
Dù sao nàng cũng là phụ nhân chốn khuê phòng, lại đang trong cảnh thủ tiết, lẽ thường không thể tùy tiện gặp gỡ ngoại nam.
Đúng lúc này, Bình Nhi cũng vội vàng chạy tới, khuôn mặt nhỏ nhắn vì cuống cuồng mà đỏ bừng, hạ giọng thì thào:
"Nãi nãi, là người của phòng hoa, nói là đến cắt tỉa cây cỏ bên này. Ban nãy họ đã truyền tin bảo mọi người tránh đi, nhưng chúng ta lại không hay biết..."
Cố Hi Ngôn nghe vậy liền vỡ lẽ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


