Nàng nhớ lại giấc mộng hoang đường đầy sắc dục kia, nhớ lại cái ý nghĩ rồ dại "mang thai một đứa hài tử của Lục Thừa Liêm", và cũng nhớ đến củ sâm quý giá khó tìm thấm đẫm ân tình.
Dù lý trí biết rõ Tam gia đang toan tính mưu đồ với nàng, thì đã sao?
Trong chốn thâm trạch đại viện thâm sâu như biển của Quốc công phủ này, còn ai chịu vì một góa phụ thất thế mà tốn công tốn sức, hao tổn tâm tư đến nhường ấy?
Cố Hi Ngôn quả thực có chút nhan sắc, nhưng sự diễm lệ nay đã bị giam cầm vĩnh viễn trong chiếc lồng son gấm vóc, bị lễ giáo trói buộc, chẳng còn ai dám nảy sinh tà tâm với nàng nữa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

