Người xưa vẫn thường ví von: "Bệnh đến tựa núi lở, bệnh đi tựa kéo tơ".
Sau trận ốm thập tử nhất sinh này, Cố Hi Ngôn luôn cảm thấy thân thể hư hao, chân khí dường như bị rút cạn, lúc nào cũng trong trạng thái hư nhuyễn, yếu mềm.
Nay Lão thái thái lại nghe theo những lời sấm truyền của bà đồng họ Lý, định bụng chờ qua một thời gian nữa, đợi sau khi lễ thiên thu của Hoàng thái hậu hoàn tất, sẽ đưa Cố Hi Ngôn vào am thất trong núi sâu để sao chép kinh thư, coi như là một lòng thành tâm cầu phúc cho vong linh Lục Thừa Uyên.
Đối với sự sắp đặt ấy, Cố Hi Ngôn ngược lại cảm thấy lòng nhẹ nhõm. Am thất nơi thâm sơn cùng cốc tuy thanh khổ, tịch liêu, song lại tránh xa được những nhiễu nhương, những ràng buộc nhân tình thế thái rườm rà nơi trần tục, âu cũng là tìm về chốn thanh tịnh cho riêng mình.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
