Nhưng nàng thực sự không còn chút sức lực nào, cất lời cũng chẳng xong. Lại suy đi tính lại, bản thân quả thực đang ốm, ngộ nhỡ lây bệnh khí cho tẩu tẩu thì làm sao?
Thôi vậy, đành bỏ qua!
Oái oăm thay, đúng lúc này Tam phu nhân lại ghé sát vào mặt nàng:
"Tức phụ Thừa Uyên, con thử nhớ lại cẩn thận xem, đã nằm mơ thấy gì, có mộng thấy Thừa Uyên không? Nếu thấy, ráng nghĩ lại xem Thừa Uyên đã dặn dò những gì."
Mơ?
Cố Hi Ngôn trừng lớn hai mắt, trân trân nhìn khuôn mặt Tam phu nhân đang lù lù phía trên. Một gương mặt cay nghiệt, lạnh lẽo, và cũng già nua đến đáng sợ.
Lời nói phía sau của bà ta, nàng nghe không rõ mấy, chỉ nhìn chằm chằm cái miệng đang mấp máy liên hồi ngay trên đỉnh đầu mình.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



