Lúc này mọi người đã túa ra chơi đùa. Cố Hi Ngôn không tiện hòa mình quá mức, chỉ đứng đẩy xích đu cho mấy thiếu nữ chưa xuất giá.
Chiếc xích đu giấu mình giữa những vòm lá xanh, rực rỡ sơn son thiếp vàng, uốn lượn theo gió như chim chóc múa lượn. Nào ngờ trong lúc đẩy đà, nàng trượt chân ngã nhoài, buông tiếng kêu "á" đau đớn.
Thấy cảnh ấy, chân Lục Thừa Liêm vừa toan bước lên lại đột ngột khựng lại.
Sắc mặt Cố Hi Ngôn tái mét. Mọi người xúm lại đỡ nàng vào phòng nghỉ dưỡng. Sợ cản trở thú vui hiếm hoi của các nữ quyến, nàng giục họ đi chơi tiếp. Mọi người khách sáo dăm câu rồi cũng nóng lòng rời đi. Ban đầu Thu Tang còn hầu hạ, nhưng sau đó cũng chạy tót ra ngoài chơi.
Cơn đau qua đi, Cố Hi Ngôn nhắm mắt tựa đầu vào song cửa sổ, lắng nghe tiếng cười đùa ngoài kia. Chớp mắt, nàng nhớ về thời thiếu nữ chưa xuất giá, được tự do chơi đùa, được tỷ muội đẩy xích đu tung bay trong gió...
Đang mơ màng, một bóng đen cao lớn phủ xuống trước mặt nàng. Nàng giật mình mở mắt, bắt gặp ngay khuôn mặt của Lục Thừa Liêm. Hắn đứng lặng ở đó, ánh nhìn trầm mặc, không biết đã dõi theo nàng từ bao lâu.
Cố Hi Ngôn luống cuống ngoái nhìn ra ngoài. Nếu có kẻ bắt gặp quả phụ và đại bá cô nam quả nữ thế này, thanh danh của nàng sẽ tan nát!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


