Mấy ngày tiếp theo, Cố Hi Ngôn gần như không giáp mặt Lục Thừa Liêm. Nàng thầm cảm kích vì hắn đã không dồn ép, cho nàng chút thời gian để bình tâm. Nàng vốn nhát gan, thấp cổ bé họng, chẳng dám hứa hẹn điều gì, càng không gánh nổi hậu quả nếu chuyện vỡ lở.
Thoắt cái đã sang tháng Ba. Gió xuân lướt nhẹ, tiết Thanh minh gõ cửa.
Quốc công phủ sớm đã sắm sanh đủ đầy rượu thịt, vàng mã để tế tảo tổ tiên. Với riêng Cố Hi Ngôn, một quả phụ đang thời kỳ thủ tiết, Thanh minh chính là ngày nàng phải đi viếng vong phu.
Trời vừa sáng, nàng vận trường bào lụa trắng vấn chỉ bạc không chút phấn son, đến thỉnh an Lão thái thái.
Lão thái thái chậm rãi liếc nhìn nàng, buông tiếng thở dài:
"Ta tuổi cao sức yếu, không đi lại được. Tức nhi thay ta đốt cho Thừa Uyên mấy xấp giấy tiền, bảo rằng ta vẫn luôn nhớ nó."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-150561.jpg&w=256&q=75)