Lục Thừa Liêm là hạng người nào chứ, chỉ trong chớp mắt đã bắt thóp được suy nghĩ của nàng, bực bội mắng: "Nàng đang nghĩ vớ vẩn cái gì thế?"
"Không, ta không nghĩ bậy." Cố Hi Ngôn vội chối bay chối biến.
"Ta chỉ đang nghĩ, tẩu tẩu nàng trọ cùng người khác, tình ngay lý gian khó mà nói cho rõ được."
Nghe những lời này, Cố Hi Ngôn vừa bực vừa buồn cười:
"Tam gia, khoan hãy nói viện tử đó vốn có một bức tường thấp ngăn cách chỗ ở của tẩu tẩu ta và vị Diệp nhị gia kia. Chỉ nhắc chuyện lúc tẩu tẩu ta mới lặn lội đến đây nương nhờ, dầm sương dãi gió đến chỗ dung thân cũng chẳng có, ở nhờ viện của ta hai ngày đã bị người trong phủ lườm nguýt."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

