Từ đầu đến cuối, nàng tuyệt nhiên không dám nhìn Lục Thừa Liêm lấy một cái. Nàng chột dạ, sợ trái tim đang đập liên hồi của mình sẽ bị người khác nhìn thấu, nên chỉ biết chạy trối chết. Trái tim nàng giờ như bị ném vào lò lửa, nóng hầm hập.
Mọi người giật mình nhìn lại. Sợ bị sinh nghi, Cố Hi Ngôn vội giải thích: "Ban nãy ta không cẩn thận bị gai quẹt trúng, không sao đâu."
Nghe vậy, đám tiểu cô nương liền ồn ào khen ngợi: "Lục tẩu tẩu vì hái trái cây cho trưởng bối mà bị thương, đúng là tấm gương hiếu thảo!"
Người lấy thuốc trị thương, người lấy băng lụa quấn cẩn thận cho nàng. Đạt được tiếng thơm ngoài ý muốn, Cố Hi Ngôn cũng an lòng. Nhưng nghĩ đến tiểu nha hoàn kỳ lạ kia, nàng buột miệng hỏi thăm.
Một bà tử chép miệng: "Đó là người Tam gia mang từ Tây Bắc về đấy. Nghe nói phụ thân nó đen nhẻm nên đẻ ra nó như hòn than vậy."
Bà tử kia chưa dám nói hết câu, rằng loại nha hoàn này vốn được huấn luyện cực kỳ trung thành và kín kẽ, nay lại hô hoán ầm ĩ lên đúng là mất mặt.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)