Mỗi khi đối diện với trang giấy trắng, nàng đều trầm tư suy nghĩ, phải phác thảo cấu tứ tinh xảo, bố cục hài hòa rồi mới chịu hạ bút. Từng nét chấm phá, từng đường tô vẽ lại càng trau chuốt tỉ mỉ, quyết không phụ khoản tiền mười lượng bạc của đông gia.
Trong thời gian đó, Bình Nhi cũng dò la được tin tức, báo lại rằng đã thấy Tam gia thường xuyên đi dạo bên bờ hồ. Đi theo hầu ngài còn có một tiểu nha hoàn kỳ lạ, dùng khăn đen che kín mặt, nhìn không rõ dung mạo.
Cố Hi Ngôn nghe chuyện này thì thấy mọi việc vẫn nằm trong dự liệu, chẳng có gì ngạc nhiên. Nhưng Thu Tang nghe xong thì tức tối đến mức suýt nhảy dựng lên.
Tỳ nữ cười khẩy, mỉa mai nói:
"Chắc không phải là cái ả A Ma Lặc đen nhẻm đó chứ, thế mà cũng biết lấy khăn đen che mặt cơ đấy! Lúc trước chạy nhanh như gió cuốn ném nghiên mực của chúng ta đi, bây giờ lại mò ra đó mà tìm, đúng là đáng đời!"
Cố Hi Ngôn cười nhạt:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
