Thu Tang thở dài sườn sượt, xách giỏ trái cây ra ngoài rửa.
Cố Hi Ngôn tựa người bên song cửa sổ nhìn ra ngoài. Cách bức tường viện rêu phong, nàng vừa khéo nhìn thấy bóng lưng mụ béo vừa rồi đang dần khuất.
Mụ ta một thân gấm vóc lụa là, đầu cài vàng tay đeo bạc, giờ đi xa rồi vẫn có thể thấy chiếc vòng vàng nặng trịch trên cổ tay lấp lánh chói mắt dưới ánh mặt trời rực rỡ.
Chỉ là một hình ảnh thế tục bình thường, lẽ ra Cố Hi Ngôn đã nhìn quen mắt, nhưng lúc này trông thấy lại dấy lên cảm giác châm biếm khôn cùng.
Thực ra chút thể diện mong manh mà nàng ngày đêm mong chờ, đừng nói đến các cô nương hay tức phụ tôn quý khác, ngay cả thê tử của một tên quản sự trong Quốc công phủ e rằng cũng dễ dàng có được.
Vậy mà bản thân nàng lại hạn hẹp đến thế, thiển cận đến thế, chút lợi lộc cỏn con đã dỗ dành được nàng vui vẻ hớn hở, quên béng cả thân phận.
Nghĩ đến đây, Cố Hi Ngôn rốt cuộc cũng lấy lại được đôi chút bình tĩnh. Tâm thần đang xao động dường như đã trở về chỗ cũ, nàng bắt đầu bình tâm nhớ lại những lời nam nhân kia nói hôm nay.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

