Giờ đây, cuối cùng cũng có một người - lại là Lục Thừa Liêm - nói ra câu ấy, thừa nhận là Quốc công phủ có lỗi với nàng. Cố Hi Ngôn nghe câu này, giống như bao nhiêu oan ức cuối cùng cũng đòi được một sự công bằng.
Ít nhất trên đời này, cũng có một người hiểu cho nỗi khổ của nàng.
Cố Hi Ngôn cúi đầu, nước mắt kìm nén lại trào ra như đê vỡ.
Lục Thừa Liêm rũ mắt, nhìn dáng vẻ đẫm lệ của nàng, đôi vai gầy run lên bần bật, hệt như một đứa trẻ con chịu nhiều uất ức. Nàng đưa tay quệt ngang nước mắt, mạnh mẽ mà lại đáng thương vô cùng.
Hắn lặng lẽ lấy khăn tay từ trong tay áo ra, đưa cho nàng.
Cố Hi Ngôn có chút gượng gạo nhận lấy, nghiêng mặt sang một bên lau nước mắt, rồi mới nghẹn ngào nói với giọng mũi đặc sệt:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)