Lục Thừa Liêm nghiêng mặt, bước tới một bước, nhìn chăm chú vào Cố Hi Ngôn, ánh mắt như muốn nhìn thấu tâm can nàng:
"Tại sao ta giận, trong lòng nàng chẳng lẽ không biết chút nào?"
Cố Hi Ngôn nghe vậy cũng không nén được cơn giận bấy lâu, ngẩng đầu đối diện:
"Ta phải biết cái gì? Ta tặng Tam gia nghiên mực, tuy không phải vật báu liên thành, nhưng là thứ ta dốc hết vốn liếng, thắt lưng buộc bụng mới mua được, đó là một mảnh chân tình của ta."
"Tam gia mắt cao hơn đầu không lọt mắt, sai người vứt bỏ như rác rưởi, ta còn làm thế nào được, chẳng lẽ bắt ta lấy mạng đền cho ngài?"
Nhớ tới chuyện này, nỗi uất ức tủi nhục trong lòng nàng lại trào dâng mạnh mẽ.
Khi hắn sai người vứt đi, có từng nghĩ đến thể diện của nàng chưa?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

