Lê Tương đến thăm rất đột ngột.
Lúc đó Si Vọng và Trần Hy đang ăn cơm, dì quản gia đang dọn dẹp trong phòng bếp.
Chuông cửa vang lên, dì ra mở cửa, hai người đang ngồi trước bàn ăn cũng hơi kinh ngạc.
Bọn họ nhìn thẳng cô gái xinh đẹp vừa bước vào và người đàn ông tên Dương Tuyển từng đến đây một lần.
Bọn họ vẫn còn nhớ cậu ta nói mình là trợ lý của Lê Tương.
Bọn họ biết Lê Tương là ai, lúc này trên tivi còn đang chiếu bộ phim mà cô đóng.
Nhưng bọn họ không ngờ Lê Tương lại từ ngoài cửa vào.
Dì giúp việc dẫn Lê Tương và Dương Tuyển vào, Lê Tương cố gắng duy trì nụ cười, nhưng đôi mắt lại không kìm được nhìn về phía Si Vọng.
Cô cố gắng trò chuyện vài câu, dì giúp việc nở nụ cười nhiệt tình, vội vàng đi rót nước.
Lê Tương để đồ bổ và trái cây vừa mua xuống, muốn thử đi về phía hai cô gái vài bước, nói: “Chị đến đột xuất quá, nhưng sau này chị còn nhiều phim phải đóng nên có lẽ sẽ không có thời gian đến. Xin lỗi, đáng lẽ chị nên gọi điện thoại đến trước…”
Si Vọng và Trần Hy từ từ đứng dậy, nhìn nhau, không ai nói gì.
Lê Tương dừng chân, nhìn tivi rồi lại nhìn hai cô gái: “Chị chỉ đến chào hỏi thôi, không có ý gì khác, chào hai em, chị là Lê Tương.”
Cô biết đây là lời tự giới thiệu tồi tệ đến thế nào, lại còn rất dư thừa, chắc chắn hai cô ấy cảm thấy rất kỳ lạ khi cô đến đây, mà lý do của cô cũng rất sứt sẹo.
Nhưng cô chỉ có thể nói như vậy.
Lúc này dì giúp việc bưng trà trước ra, mời Lê Tương và Dương Tuyển ngồi xuống sofa.
Si Vọng và Trần Hy cũng nhúc nhích, nhanh chóng dọn dẹp bàn ăn sạch sẽ.
Sau khi Lê Tương ngồi xuống thì vẫn nhìn hai cô gái đang liên tục bưng chén đĩa vào phòng bếp.
Trần Hy ở trong phòng bếp giúp dì giúp việc, còn Si Vọng lau bàn.
Lê Tương đột nhiên đứng dậy, cẩn thận đến gần Si Vọng.
Si Vọng không tránh, chỉ ngừng lại nhìn cô.
Chính giữa hai người cách một cái bàn, Lê Tương cười hỏi: “Em tên Si Vọng à? Cái tên rất hay.”
Si Vọng: “Cảm ơn.”
Lê Tương lại nói: “Tụi chị có mua trái cây, có lê mà em thích đấy.”
Si Vọng lại nhìn Lê Tương lần nữa: “Cảm ơn.”
Si Vọng lau bàn xong, cầm khăn đi vào phòng bếp.
Lê Tương ngồi lại lên sofa, một lúc sau Si Vọng đi ra.
Cô ấy nhìn trái cây và đồ bổ mà hai người mua đến, sau đó lấy vài trái lê ra, đi lại vào phòng bếp.
Dương Tuyển thấp giọng hỏi: “Chị Tương, đi thôi?”
Cậu ta cảm thấy lòng tốt đã thể hiện đủ rồi, ở lại đây thêm cũng chẳng có ý nghĩa gì.
Nhưng Lê Tương nói: “Cậu ra xe đợi tôi, tôi ở lại thêm một lúc.”
Dương Tuyển: “Vậy em ra ngoài gọi cuộc điện thoại trước.”
Dương Tuyển vừa rời đi, Si Vọng đã bưng khay ra, trong đó có mấy trái lê đã rửa sạch, còn có hai con dao gọt trái cây.
Lê Tương thấy vậy, rút một tờ khăn giấy ướt ra lau tay, đi đến trước bàn ăn, cầm một con dao gọt trái cây lên.
Lê Tương cố gắng tìm chủ đề: “Trước kia chị cũng thường xuyên gọt trái cây cho người nhà chị, sau khi gọt vỏ xong mới cắt ra.”
Si Vọng không tiếp lời.
Lê Tương nặn ra nụ cười, cô rất muốn hỏi cô ấy có còn nhớ mình có một người chị tên Si Thần hay không.
Nhưng cô không thể hỏi.
Si Vọng không nhận ra cô cũng chẳng có gì lạ, vì gương mặt của cô đã thay đổi rồi.
Lê Tương hỏi: “Em còn thích ăn gì, lần sau chị đến sẽ mua cho em.”
Si Vọng chỉ lắc đầu.
Lê Tương cũng không ôm hy vọng lần đầu tiên đến đã phá vỡ được sự phòng bị với người xa lạ của Si Vọng, cô đặt trái lê đã cắt gọt xong lên khay, nói: “Thử xem.”
Si Vọng cầm một miếng bỏ vào miệng.
Lúc này Trần Hy đi ra.
Lê Tương gọi cô ấy ngồi xuống ăn lê cùng.
Rõ ràng Trần Hy không dè dặt như vừa rồi, ăn liên tục hai miếng lớn.
Cũng không biết có vì ăn gấp quá hay không mà Trần Hy ho khan hai tiếng, Si Vọng lập tức vỗ lưng cô ấy.
Sau đó hai người cùng bật cười.
Cho đến khi phát hiện Lê Tương cứ nhìn chằm chằm hai người, bọn họ mới thu lại nụ cười.
Lê Tương đứng dậy nói: “Chị phải đi đây, lần sau lại đến thăm hai em.”
Si Vọng tiễn Lê Tương đến trước cửa.
Trước khi đi, Lê Tương đột nhiên hỏi cô: “Các em có thích đọc sách không?”
Si Vọng ngẩn ra, sau đó suy nghĩ rồi gật đầu.
Lê Tương cười nói: “Tạm biệt.”
Giọng Si Vọng rất nhẹ: “Tạm biệt.”
…
Cho đến lúc đứng trước thang máy, nụ cười của Lê Tương mới từ từ biến mất.
Trong đầu cô nhớ lại biểu cảm lúc nãy của Si Vọng, có lẽ là vì bị giam cầm trong thời gian quá dài, biểu cảm của cô ấy không đa dạng, trên mặt cũng không có cảm xúc rõ ràng, cả người trông rất trầm lặng.
Lê Tương khẽ thờ phào, gửi tin nhắn wechat cho Dương Tuyển: [Tôi ra rồi.]
Đợi cô đi ra khỏi cổng chung cư, xe bảo mẫu chạy đến.
Lê Tương ngồi vào xe nhưng không đọc kịch bản mà cứ mãi ngẩn ngơ nhìn ra ngoài cửa sổ.
Một lúc lâu sau, Dương Tuyển mới nhỏ giọng nói với Lê Tương: “Chị Tương, lúc nãy công ty gọi điện thoại đến, em đã nói với công ty rồi. Công ty, ừm… đã sắp xếp phóng viên đến.”
Lê Tương bỗng chốc tỉnh táo, cảm xúc đầu tiên là không vui, cô liếc mắt qua, những lời Dương Tuyển muốn nói lập tức nghẹn lại.
“Tại sao?”
“Thì… ý của công ty là cơ hội này khó có được.”
“Không cảm thấy rất giả tạo sao?”
“…”
Lê Tương quay mặt đi: “Bảo bọn họ về đi, cho thêm vài bao lì xì. Sau này tôi đến đây là chuyện của riêng tôi, không cần nói với bất kỳ ai.”
Dương Tuyển muốn nói lại thôi, cuối cùng cũng không nói gì, nhanh chóng trả lời tin nhắn wechat.
Cho đến 10 phút sau, Lê Tương về đến căn hộ của mình với tâm trạng không vui.
Vừa vào cửa, điện thoại đã vang lên.
Lê Tương nhìn qua số điện thoại, nghe máy: “Alo.”
Bên kia điện thoại là Tần Giản Châu: “Cô đến thăm Si Vọng rồi à.”
Đây là câu trần thuật.
Lê Tương không đáp mà hỏi ngược lại: “Anh nhìn thấy từ camera hay là do Si Vọng nói với anh?”
Tần Giản Châu cũng không đáp, mà nói: “Sau này có đến thì nói trước một tiếng, để tôi sắp xếp.”
Lê Tương đã thay xong dép, mở một ngọn đèn, đi đến trước cửa sổ sát đất.
Trong một lúc, không ai nói gì.
Cho đến khi Lê Tương hỏi: “Có vẻ anh rất thân với Si Vọng, anh thường xuyên đến thăm hai người họ?”
Tần Giản Châu: “Có đến vài lần.”
Lê Tương lại hỏi: “Do Cận Tầm căn dặn?”
Ngoại trừ lý do này, cô không nghĩ ra được khả năng nào khác.
Nhưng cô cảm thấy Cận Tầm không giống người sẽ căn dặn những chuyện vụn vặt này, anh ta thường chỉ nghĩ đến lợi ích của mình, anh ta sẽ đưa ra chỉ thị chung chung, còn chi tiết cụ thể sẽ do Tần Giản Châu tự mình làm.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, nếu không phải ý của Cận Tầm, Tần Giản Châu cần gì đi thăm hai cô ấy, thời gian của anh ta cũng rất kín.
Một lúc lâu sau, Tần Giản Châu trả lời: “Anh Cận hy vọng cô có thể đặt hết tất cả tâm trí vào chuyện của nhà họ Diêu.”
Ồ, thì ra là vậy.
Đều là vì chuyện nhà họ Diêu.
Lê Tương hít một hơi, nói: “Sau này mỗi tuần tôi muốn dành một hai buổi tối đến thăm con bé, sẽ không ở lại lâu, nửa tiếng là được. Tôi sẽ gửi lịch trình của tôi cho anh trước, anh cứ sắp xếp. Tôi đảm bảo sẽ không làm lỡ dỡ chuyện của nhà họ Diêu.”
Sau một lúc im lặng, Tần Giản Châu đáp: “Được.”
…
Sau khi cúp máy, Lê Tương đứng trước cửa sổ sát đất một lúc, sau đó quay người đi vào phòng làm việc.
Đầu tiên cô đi đến kệ sách rút vài cuốn ra, suy nghĩ rồi dùng điện thoại tìm kiếm, con gái với trình độ văn hoá cấp hai thì thích hợp đọc sách gì.
Đúng vậy, chỉ mới cấp hai.
Người đàn ông giam cầm Si Vọng sẽ không cho bọn họ có cơ hội học tập, kiến thức của cô ấy vẫn dừng lại trước năm 14 tuổi.
Lê Tương bỗng thấy hơi nhức đầu, không dám chọn những quyển tiểu thuyết quá lãng mạn cho cô ấy, những thứ đó quá phi thực tế, những “câu chuyện cổ tích” quá tươi đẹp sẽ càng kích thích Si Vọng hơn, nhưng cô lại sợ những quyển sách quá hiện thực sẽ khiến trạng thái tâm lý của cô ấy càng nghiêm trọng hơn.
Rốt cuộc Si Vọng có nhận thức thế nào về thế giới này, về xã hội này? Xám xịt, cực đoan, đau khổ, hay là tuyệt vọng?
Cô phát hiện mình không có một khái niệm gì cả.
Sau đó Lê Tương nhìn thấy quyển “Hoàng Tử Bé”.
Cô nhớ trước khi Si Vọng mất tích mới xem được một nửa quyển này.
Cô để quyển đó cùng bản sao kịch bản “Cô Ấy Có Tội”, ngồi xuống ghế ngẩn người.
Có lẽ đợi qua khoảng một năm, đến khi thời cơ chín muồi, cô phải tìm cách thay đổi thân phận khác cho Si Vọng, đến lúc đó chắc chắn hai người đã thân quen hơn rồi, cô sẽ từ từ nói cho Si Vọng biết cô là Si Thần.
Đến lúc đó sự chú ý của xã hội dành cho Si Vọng đã giảm dần, hai người sẽ có thể ở cùng nhau.
Si Vọng có thể học online, từ từ làm quen lại với xã hội, còn có thể trau dồi một hai sở thích của mình, quên đi đau thương, bắt đầu lại từ đầu.
Cô có thể sắp xếp lịch trình cho Si Vọng, khuyến khích cô ấy ra nước ngoài du lịch, đi vài nơi chơi vài năm…
Đúng vậy, muốn làm được đến bước này không khó, chỉ cần có lòng, có tiền, có người.
Nhưng không phải bây giờ, không phải hiện tại.
Lê Tương chống đầu, một tay gõ lên tay vịn của ghế, lên kế hoạch cho sau này.
Cho đến khi điện thoại trên bàn lại vang lên.
Cô vừa nghe máy đã nghe thấy giọng của một người phụ nữ trung niên: “Cô Quyên Quyên, cô mau đến đây đi, cô Trọng Xuân cứ gọi cô mãi!”
Là dì giúp việc của nhà họ Diêu.
Lòng Lê Tương lộp bộp, cầm điện thoại chạy ra ngoài.
Dương Tuyển và xe bảo mẫu đã về rồi, gọi bọn họ quay lại rất tốn thời gian nên cô chạy thẳng xuống hầm xe lấy xe của mình.
Quãng đường hơn nửa tiếng, cô cũng chẳng quan tâm được liệu có bị chó săn theo dõi hay không, tuỳ bọn họ đi.
Nếu Diêu Trọng Xuân thật sự không qua khỏi, cô mới đau đầu đây…
…
Trên đường đi, Lê Tương liên tục đạp chân ga mấy lần, cuối cùng còn đến sớm hơn thời gian dự tính trên định vị.
Dì giúp việc mở cửa cho Lê Tương, cô chạy thẳng lên lầu.
Chạy đến đầu hàng lang bên kia, cửa phòng Diêu Trọng Xuân hé mở.
Cho đến khi bác sĩ mệt mỏi đi ra khỏi phòng ngủ, Lê Tương lập tức bước lên.
Cô nhìn bác sĩ, nhẹ giọng hỏi: “Sao rồi?”
Cũng vào giây phút này, trong lòng cô vẽ ra rất nhiều suy nghĩ, có lợi, có hại, có thực tế, có thế tục, vâng vâng.
Cô không hy vọng Diêu Trọng Xuân chết vào lúc này, việc của cô vẫn chưa làm xong.
Cô còn phải tiếp xây dựng quan hệ với nhà họ Diêu, phải ôm chặt gốc cây to này, không thể bỏ cuộc giữa chừng như vậy.
Cũng vào giây phút này, Lê Tương nín thở.
Đến bản thân cô cũng thấy bất ngờ, trong lúc bất giác số phận của cô và Diêu Trọng Xuân đã buộc vào nhau rồi.
Sau đó cô nghe thấy bác sĩ nói: “Cô Trọng Xuân lại vượt qua được một lần.”
Tiếng hít thở căng thẳng lúc này mới từ từ thả lỏng, sống lưng cũng đổ một lớp mồ hôi.
Lê Tương vào thăm Diêu Trọng Xuân trước.
Bà ta rất yếu ớt, nhưng ý thức lại rất tỉnh táo.
Lê Tương ngồi xuống, nhẹ giọng nói: “Không sao rồi.”
Diêu Trọng Xuân cũng nói ba chữ nhưng gần như không phát ra tiếng, Lê Tương chỉ có thể đoán được từ khẩu hình miệng của bà ta: “Con đến rồi.”
Hai người không nói gì khác, mấy phút sau Diêu Trọng Xuân ngủ thiếp đi.
Lê Tương canh giữ ở bên giường.
Dì giúp việc đi vào thông báo với Lê Tương rằng có phòng sạch do ông chủ căn dặn chuẩn bị, bảo cô qua đó nghỉ ngơi.
Ông chủ chính là ông cụ nhà họ Diêu.
Nhưng Lê Tương không nhúc nhích, chỉ nói: “Trễ chút nữa tôi qua.”
Dì giúp việc đi rồi, không bao lâu sau lại bưng cho Lê Tương một chén canh nóng.
Lê Tương uống canh xong thì ngồi đó lướt điện thoại, đến rạng sáng mới qua phòng dành cho khách, báo với Dương Tuyển sáng sớm mai đến nhà họ Diêu đón cô về đoàn phim.
Đợi cô rửa mặt xong đi ra thì thấy rèm cửa sổ rọi vào một chùm sáng.
Cô đi đến bên cửa sổ nhìn ra, một chiếc xe dừng trong sân, một người phụ nữ bước xuống xe.
Là Diêu Lam.
Lê Tương nằm xuống giường, trở mình hai lần, ngủ thiếp đi.
Tối nay cô mơ thấy rất nhiều thứ, rất phức tạp, có Diêu Trọng Xuân, cũng có Si Vọng.
Lúc cô mở mắt, trời hửng sáng, mới 6 giờ.
Lê Tương nhanh chóng rời giường rửa mặt, đến phòng của Diêu Trọng Xuân xem trước, khi ra ngoài thì chạm mặt dì giúp việc.
Dì giúp việc dẫn Lê Tương đi ăn sáng.
Ban đầu Lê Tương không nghĩ gì nhiều, tưởng rằng chỉ có một mình cô nên định ăn qua loa vài miếng, không ngờ lúc đến phòng ăn lại thấy không chỉ có Diêu Lam, mà còn có ông cụ Diêu đang ngồi ở vị trí đầu tiên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

