"Làm gì á? Đương nhiên là đưa tiền bồi thường tổn thất tinh thần cho tao rồi. Tao đang yên lành lên núi nhặt củi thì suýt bị bóp chết, mày không định đền tiền sao?
Tao khuyên mày nên nôn ra cho nhanh, nếu không... đám chó ngoan của tao mà lỡ cắn mất một cái chân hay một 'hòn dái' nào đó của mày, thì đứa con gái yếu đuối như tao cũng chẳng cản nổi đâu, mày hiểu chứ?"
Trần Miên Miên vừa nói vừa vỗ đầu con chó lớn bên cạnh. Con vật lập tức gầm gừ hung tợn, khiến Triệu Nhị Lừa sợ đến mức vội vàng móc sạch tiền trong túi ra.
Huhu, đứa nào bảo con nhỏ Trần Miên Miên này là quả hồng mềm dễ nắn thế? Quay về ông đây sẽ đánh rụng răng đứa đó! Mẹ kiếp, đây rõ ràng là tảng đá lạnh lùng mà.
Trần Miên Miên nhìn xấp tiền lẻ đủ loại trong tay, tính ra được khoảng mười bảy, mười tám tệ. Chắc đây là chút "tiền cọc" mà Cát Xuân Hoa đưa cho hắn.
Mọi thứ xong xuôi, Trần Miên Miên mới tung chân đá Triệu Nhị Lừa một phát, lùa hắn xuống núi như lùa lợn.
Trần Miên Miên không hề hay biết rằng sau khi cô đi không lâu, có hai bóng người từ trên cây cổ thụ gần đó nhảy xuống.
"Cô bé đó cũng ghê gớm thật, chúng ta còn chưa kịp ra tay cứu thì cô ấy đã lật ngược thế cờ rồi."
"Nếu cô ấy không sao thì chúng ta mau đi tìm người thôi. Đêm dài lắm mộng, mục tiêu mà chạy thoát thì sẽ rất rắc rối."
Hai bóng người lướt qua rừng sâu. Một người đàn ông cao lớn hơn liếc nhìn về hướng Trần Miên Miên vừa rời đi, cảm thấy cô gái này không hề đơn giản. Anh thoáng nghĩ, nếu mẹ hoặc em gái mình cũng mạnh mẽ được như thế thì anh đã chẳng phải lo lắng nhiều. Nhưng ý nghĩ đó chỉ xẹt qua, vì nhiệm vụ quan trọng, họ nhanh chóng biến mất như chưa từng xuất hiện.
Trần Miên Miên đi xuống núi, trong lòng tính toán sau khi giải quyết xong đám "oan gia" ở nhà, cô sẽ đi đến đơn vị quân đội một chuyến.
Phương Hữu Vi đúng là loại vừa ăn cướp vừa la làng. Vì tiền đồ của mình mà sẵn sàng hủy hoại tương lai của một cô gái vô tội, đây chẳng khác gì cố ý giết người. Hừ, đã thế thì cô sẽ để anh ta nếm mùi bị mọi người phỉ nhổ.
Vừa tính toán xong, Trần Miên Miên và Triệu Nhị Lừa cũng đã về tới làng. Nhờ lũ chó hoang báo tin, cô tránh mặt mọi người rồi lẻn đến trụ sở đại đội. Quả nhiên, mẹ kế Cát Xuân Hoa đang khóc lóc thảm thiết cầu xin mọi người giúp đỡ tìm người.
"Ôi Miên Miên con ơi! Sáng sớm lên núi nhặt củi mà giờ vẫn chưa về, hay là bị hổ ăn thịt mất rồi? Đội trưởng Tiền ơi, ông mau gọi người lên núi tìm nó giúp tôi với. Nó mà có chuyện gì thì tôi sống sao nổi đây!"
Tiếng gào của Cát Xuân Hoa vang xa, khiến dân làng đi ngang qua đều nghe thấy. Ai nấy đều bĩu môi khinh bỉ: Đúng là mèo khóc chuột. Con bé ở nhà ăn không đủ no mặc không đủ ấm, làm việc nặng hơn trâu bò mà có thấy bà xót thương bao giờ đâu.
"Mẹ, mẹ đừng cuống quá. Biết đâu chị ấy không phải đi lạc, mà là đi gặp nhân tình thì sao."
Trần Thiến Thiến đứng cạnh Cát Xuân Hoa, ngoài miệng thì an ủi nhưng lời nào cũng như kim châm vào danh dự của chị mình.
"Gặp nhân tình? Thiến Thiến con đừng nói bậy, ảnh hưởng đến danh tiếng của chị con!" Cát Xuân Hoa gào lên một cách phóng đại, sợ người khác không biết chuyện hay gì, hai người kẻ tung người hứng để hủy hoại sự trong sạch của Trần Miên Miên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
