Loại thuốc thú y này một khi đã ngấm thì ngay cả voi cũng phải đầu hàng trước bản năng. Huống chi Trần Miên Miên còn hào phóng cho liều cực mạnh, đủ để ba lão già kia "quậy" tới bến.
Trần Miên Miên vừa thong dong đi bộ về nhà vừa ngân nga bài hát, miệng nhâm nhi miếng bánh quy hạt óc chó mới mua. Cuối cùng cô cũng được ăn chút đồ ngọt cho ra hồn.
Xuyên không về đây mới mấy ngày mà mồm miệng cô đã nhạt nhẽo phát kinh. Đã thế đồ ăn còn thiếu dầu mỡ, vừa ăn xong đã thấy đói, hèn gì người thời này ai nấy đều gầy tong teo. Cô chẳng còn thiết tha gì việc giữ dáng nữa, giờ chỉ muốn nhanh chóng bồi bổ cơ thể. Không cần phải vác bao cám trăm cân như kiếp trước, nhưng ít nhất cũng phải đủ sức đập chết bọn lưu manh và xử đẹp đám người hãm lờ.
Vừa về gần đến nhà, Trần Miên Miên đã thoáng thấy bóng dáng lén lút của Trần Thiến Thiến. Cô đi theo sau, tiện tay ra hiệu cho mấy chú chó đi gần đó bám theo canh chừng.
Lúc về tới nhà, mấy chú chó quay lại "mách" với cô rằng: Trần Thiến Thiến đã chịu hết nổi cảnh đêm đêm phải ngủ trong cái kho rách nát gió lùa tứ phía, lại còn phải hầu hạ bà mẹ Cát Xuân Hoa đi vệ sinh. Thế nên ả đã sang xin ngủ nhờ nhà một người bạn trong thôn cho thảnh thơi một đêm.
Trần Miên Miên hừ lạnh một tiếng. Đúng là "bệnh lâu mới biết con hiền", mới có vài ngày mà Trần Thiến Thiến đã chịu không nổi. Loại con gái này tính ra còn chẳng trung thành bằng một con chó.
Nhưng cô ta đi rồi cũng tốt, tối nay có một vở kịch hay, ít người thì càng dễ thành công.
Nghĩ vậy, Trần Miên Miên thản nhiên vào sân, ăn uống nghỉ ngơi như thường. Cô còn tâm lý hấp một xửng bánh bao ngô, cho thêm muối và rau xanh, rồi bẻ vụn ra trộn lại thưởng cho đám mèo chó đã giúp việc cho mình một bữa no nê.
Trong khi đó ở trong kho, Cát Xuân Hoa bị xích sắt khóa chặt, không nhúc nhích nổi. Ngửi thấy mùi thức ăn thơm phức, bà ta đói đến mức cồn cào. Biết chắc Trần Miên Miên sẽ không đời nào cho mình ăn, bà ta điên tiết gào lên chửi rủa:
"Con ranh con lòng lang dạ thú kia! Tao thật hối hận vì năm đó không bỏ đói cho mày chết quách đi, để giờ nuôi ra cái loại ăn cháo đá bát như mày! Cái thứ sao chổi nhà mày, hèn gì bị mẹ ruột vứt bỏ, thằng Phương Hữu Vi nó đá là đúng lắm. Mày chỉ xứng để thiên hạ chà đạp, đi làm con điếm cho người ta chơi thôi!!!"
Bị đánh thảm đến thế rồi mà Cát Xuân Hoa vẫn không biết điều. Bà ta chỉ hận Triệu Nhị Lừa quá vô dụng, chứ nếu hắn làm nên chuyện thì bà ta đâu có thảm như chó thế này.
Ban đầu Trần Miên Miên cũng định mặc kệ, vì dù sao tối nay bà ta cũng là "diễn viên chính". Nhưng cái miệng này thối quá làm cô ngứa tay. Nhìn thấy thùng nước vo gạo và rác thải nhà bếp chưa kịp đổ, cô xách thẳng vào kho.
"Rầm!" một tiếng, Trần Miên Miên đá văng cánh cửa kho ọp ẹp. Cát Xuân Hoa đang chửi hăng hái thì giật bắn mình, nuốt ngược lời định nói vào trong, thậm chí còn cắn vào lưỡi đau điếng.
Trần Miên Miên chẳng cho bà ta kịp ú ớ, lao tới túm đầu Cát Xuân Hoa ấn thẳng vào thùng nước bẩn.
"Ực... ực... Trần Miên Miên, buông tao ra... cứu... cứu với!"
Cát Xuân Hoa bị ấn chặt đầu xuống thùng nước, vùng vẫy tuyệt vọng nhưng vô ích. Cứ hễ há miệng ra định kêu là nước bẩn lại trào vào họng. Tệ hơn nữa, trong đó còn có mấy bãi phân chó mà Trần Miên Miên vừa tiện tay dọn vào, coi như cho bà ta "đổi vị".
"Oẹ... ực... cứu..."
Khoảng sáu giờ tối, trời đã tối sầm lại. Trần Miên Miên cứ thế mặc nguyên quần áo nằm trên giường chợp mắt để dưỡng sức, chờ đợi vở kịch hấp dẫn đêm nay khai màn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


-904652.png&w=256&q=75)