Lương Tiêu bình tĩnh nhìn cô một lượt, cuối cùng dừng ánh mắt ở hốc mắt vừa xanh vừa tím của Nhan Khỉ Vi, hỏi với vẻ dò xét xen lẫn thông cảm: "Cô Nhan, cô không sao chứ?"
"Đây là phấn mắt, tôi đang thử trang điểm thôi."
Nhan Khỉ Vi cố giả vờ một gương mặt tươi cười dịu dàng, nhưng thực chất trong lòng là nước mắt biển rộng ಥ‿ಥ, điên cuồng gào thét: Tuyệt đối không phải mắt bị đánh sưng đâu, tin tôi đi!
Lương Tiêu hiểu ý gật đầu, giọng điệu vẫn không mặn không nhạt: "Tôi đến đón cô đi ăn cơm."
"Chúng ta hẹn không phải là ngày mai..." Nói đến một nửa, Nhan Khỉ Vi cuối cùng cũng nhận ra điều gì đó, bèn thăm dò hỏi anh: "Hôm nay... là ngày mùng 6 à?"
Anh không nói gì, chỉ gật đầu.
Cho nên cô đã ngủ liền một ngày, thảo nào một con cú đêm như cô lại có thể tỉnh dậy vào buổi sáng, hơn nữa còn đói đến đau cả bụng.
Trước mắt cô lại tối sầm. Đang suy nghĩ nên giải thích thế nào thì cô thoáng thấy một bóng người xuất hiện sau lưng Lương Tiêu, không ngờ lại là Hàn Tinh Dã đến muộn.
Cậu ta hiển nhiên hoàn toàn không biết tình thế nguy cấp đến mức nào, vừa đi vừa chào cô: "Tớ đến rồi, đến rồi!"
Lương Tiêu rất lịch sự mà nghiêng người cho cậu ta đi lên. Hàn Tinh Dã khi nhìn thấy bộ dạng của Nhan Khỉ Vi thì trợn tròn mắt: "Cậu sao lại bị đánh thành ra thế này? Ai làm?"
Họa vô đơn chí.
Nhan Khỉ Vi khóc không ra nước mắt, nuốt một ngụm máu tươi vào lòng. Cảm xúc lẫn lộn cả lên, nguyện vọng lớn nhất lúc này là lập tức biến mất khỏi mắt Lương Tiêu, tiện thể xóa luôn đoạn ký ức này của anh.
Nhưng cô dù sao cũng không có siêu năng lực, chỉ có thể cười gượng giải thích: "Cái này gọi là trang điểm mắt."
Nói xong, cô lại dời ánh mắt về phía Lương Tiêu, nói với anh bằng một giọng yếu ớt: "Xin lỗi nhé, tôi nhớ nhầm thời gian, còn cần chuẩn bị một lát. Anh lên lầu nghỉ ngơi một chút trước đi."
Hàn Tinh Dã lúc này mới liếc nhìn khuôn mặt của người đàn ông bên cạnh. Chỉ một cái liếc mắt đó đã dọa cậu ta đến mức không thốt ra nổi lời châm chọc nào, một lúc lâu sau mới nặn ra một câu khen ngợi: "Tớ biết rồi, đây là kiểu trang điểm đang hot gần đây... Trang điểm hoàng hôn dịu dàng! Dùng màu sắc nồng đậm để thể hiện vẻ quyến rũ, yêu kiều của phụ nữ, cho dù dưới ánh hoàng hôn vẫn có thể tỏa sáng rạng ngời. Đẹp lắm, đẹp lắm!"
Xin cậu đừng nói nữa!
Nhan Khỉ Vi thật sự không muốn nghe cậu ta khen đểu nữa, bèn mang một gương mặt đỏ bừng đi trước dẫn đường.
Hạ Tịch ở trên lầu hai thoáng thấy bóng dáng cô, không kìm được kích động mà kêu lên: "Tớ nghĩ ra một cách tuyệt diệu rồi! Trong tiểu thuyết ngôn tình có một kịch bản ngốc bạch ngọt lúc nào cũng hiệu quả, cậu chỉ cần lúc ăn cơm giả vờ không cẩn thận đổ rượu lên người anh ta..."
Nói đến đoạn cao trào, cô vừa hay trông thấy Lương Tiêu đi theo sau Nhan Khỉ Vi, lập tức lanh trí sửa miệng: "Tiểu thuyết tiếp theo của cậu cứ viết như vậy đi, chuẩn không sai đâu."
Nhan Khỉ Vi cuối cùng cũng hiểu thế nào gọi là "gà bay chó sủa". Cô lại nhìn phòng khách chuẩn phong cách "nữ otaku" của mình...
Búp bê vải vứt đầy sô pha, các loại đồ vật nhỏ vứt lung tung, trên bàn là những viên giấy vo tròn và bát mì trộn mỡ hành ăn dở. Ở vị trí dễ thấy nhất lại đặt một cuốn sách, tựa đề rõ ràng là "Làm Sao Để Chinh Phục Chàng Trai Anh Tuấn".
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)