Nghĩ đến đây, vị công chúa điện hạ kế thừa mỹ đức truyền thống quyết định đối xử thân thiện với lão già một chút, bèn cười hỏi thăm ông ấy: "Vương lão, ông ăn gì chưa?"
Lão già đang khom lưng cúi đầu, mặt mày khúm núm bỗng im lặng một lúc.
Cảm giác như vừa bị ai đó gài bẫy.
Nhưng ông ấy vẫn nặn ra một nụ cười còn hèn mọn hơn, đi đến bên cửa sổ, có chút lấy lòng nói: "Đa tạ người quan tâm, mọi thứ vẫn ổn, vẫn ổn... Lão ăn rồi ạ."
Vừa nói, ông ấy vừa lẩm bẩm lục lọi túi áo, từ trong cái túi áo vải rách một lỗ rồi được vá lại bằng một miếng vá, móc ra một viên tinh cầu lớn bằng quả trứng chim sẻ.
Viên tinh cầu này linh khí dồi dào, trông thì trong suốt nhưng bên trong lại mờ mịt, tràn ngập sương trắng. Sương mù lan tỏa bên trong, tạo ra vài phần cảm giác thần bí.
"Người xem, có đẹp không ạ?" Lão già thậm chí còn không bao giờ gọi "công chúa điện hạ", nhiều nhất cũng chỉ cung kính gọi nàng một tiếng "người", thần bí nói với Ngu Tang Tang đang sững người: "Lão mang đến cho người giải khuây. Cứ coi như là tấm lòng hiếu kính của lão nô... người cầm lấy đi ạ!"
Ông ấy không cho nàng từ chối, bàn tay run rẩy đã đưa viên tinh cầu đến trước mặt Ngu Tang Tang, vẻ mặt đầy mong đợi.
Ngu Tang Tang cũng cười theo, khóe miệng khẽ giật giật.
Bảo sao chơi game cũng có thể giúp người ta mở mang kiến thức.
Viên tinh cầu này trông quen mắt quá...
Đây chẳng phải là vật phẩm trong game, có thể giúp người chơi giám định xem một số NPC có bị đoạt xá hay không, từ đó làm rõ hướng đi của cốt truyện chính sao?
Hay thật, công chúa điện hạ cũng phải thốt lên "hay thật".
Trong game, nàng thường cầm thứ này đi giám định NPC.
Phát hiện ai bị đoạt xá, thanh đại đao bốn mươi mét lập tức hớn hở chém tới.
NPC ăn đao, còn nàng thì vui không kể xiết.
Vậy bây giờ, đến lượt nàng bị "giám định" rồi sao?
Phải công nhận, ông lão này quả không hổ danh là đại tổng quản hoàng cung, tuy nay đã thất thế sa sút nhưng năng lực vẫn còn đó.
Ngu Tang Tang mới đến đây chưa đầy ba ngày, vậy mà ông ta đã nghi ngờ nàng.
Thật là nhạy bén.
Nhưng cũng phải thôi.
Tính cách của Ngu Tang Tang và Ngu Tiên Nhi rõ ràng rất khác nhau.
Dù nàng đã cố gắng bắt chước dựa trên những ký ức được để lại nhưng vẫn có những lúc vô tình để lộ sơ hở.
Trong hoàng lăng tĩnh lặng đến mức gió cũng ngừng thổi, thiếu nữ xinh đẹp khẽ ngẩng đầu, nhìn ông lão đang khúm núm với mình bên ngoài cửa sổ.
Nàng tỏ vẻ điềm nhiên, mỉm cười đưa tay ra.
"Cảm ơn." Nàng vừa nói, lòng vừa thót lại, vừa lặng lẽ quan sát khung cảnh trống trải xung quanh.
Dưới sự tĩnh mịch đó, nàng luôn cảm thấy ẩn chứa vài phần hiểm nguy và sát khí.
Quả cầu pha lê này đúng thật là một loại linh khí dùng để xác định có bị đoạt xá hay không.
Đương nhiên đây là một thứ rất quý giá, ngay cả trong game tiên ma đầy rẫy ngày trước cũng bán với giá trên trời.
Mặc dù vừa mới xuyên không đến thế giới tu chân này, tầm mắt còn hạn hẹp, hiểu biết về nơi đây cũng chẳng có bao nhiêu nhưng Ngu Tang Tang vẫn cảm thấy đây không phải là thứ hàng tầm thường ai cũng có thể sở hữu.
Điều này rất kỳ lạ.
Theo ký ức của Ngu Tiên Nhi, tuy nàng cũng được xem là một công chúa, cha nàng cũng được người đời tôn xưng là quốc quân nhưng thực chất Đại Vũ chỉ là một tiểu quốc nhỏ bé, yên phận một góc... nằm ở nơi xó xỉnh hẻo lánh nhất của giới tu tiên.
Nơi này chắc chắn không giàu có gì.
Thậm chí tu chân giả cũng chỉ có vài người.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)