Một tiếng mỉa mai còn lạnh lẽo hơn cả tuyết rơi ngoài kia khiến những tiếng xầm xì xì xào trong đường đột ngột im bạt. Tất cả ánh mắt rào rạt dồn về phía con người đang tỏa ra hơi lạnh thấu xương kia.
Bộc phụ bị ánh mắt ấy quét qua, bàn tay đang định giơ ra vén tấm vải liệm trên mặt Lão thái gia chợt sững lại. Mặt bà ta trắng bệch, hai chân cũng nhũn cả ra. Đến khi nhìn kỹ lại vào mắt Lãng Cửu Xuyên thì chẳng thấy gì nữa cả.
Trong đôi mắt ấy, toàn là sự lạnh nhạt.
Sao lại thế được? Vừa rồi bà ta rõ ràng nhìn thấy trong mắt nàng lóe lên một tia sắc vàng kim, đồng tử như dựng đứng lên y như loài rắn, u tối lạnh lẽo vô cùng.
Mắt bà ta bị hoa sao?
Bộc phụ vừa há miệng, đến cả tôn ti trật tự cũng quên bặt, trực tiếp thốt ra: "Ta..."
Lãng Cửu Xuyên bật ra một tiếng cười khẩy "Ha", ánh mắt như cười như không quét qua toàn bộ người nhà họ Lãng.
Sắc mặt người Lãng gia lập tức xanh xao, câu nói vừa rồi của nàng, mắng chỉ có mỗi kẻ nô tài thôi sao? Không phải, mà là chửi rủa cả cái Lãng gia này rồi!
Những kẻ lớn tuổi mặt mày sa sầm nhưng còn gượng nhẫn nại được, còn lũ trẻ tuổi thì đã tức đến mức muốn nhảy dựng lên.
Cái gì cơ chứ, đây chẳng phải là nói Lãng gia bọn họ bất tài vô dụng, để cho một kẻ nô tài đè đầu cưỡi cổ sao?
Lãng Cửu Xuyên thu trọn thần thái của mọi người vào mắt, hừ lạnh một tiếng. Mắng các ngươi thì đã làm sao? Nàng - vị Cửu nương tử này từ lúc bước qua cánh cửa đến nay, có lấy một người thân thích cùng dòng máu nào bước tới chỉ dẫn nàng cách tận hiếu hay không?
Một người cũng không có!
Liên quan quái gì tới nàng!
"Trước linh cữu tổ phụ, không được phóng túng!" Một nam tử trẻ tuổi mặc đồ tang, gương mặt mang vài phần mệt mỏi bước vào, cất giọng nghiêm khắc mắng chửi bà bộc phụ: "Khốn kiếp bất kính với chủ tử, lui xuống nhận hai mươi gậy cho ta! Người đâu, lôi xuống!"
Bộc phụ nghe xong liền ngã quỵ thật sự xuống đất, run rẩy lập cập van xin: "Đại gia, tha mạng cho nô tì với..."
Lời bà ta còn chưa dứt, đã có quản sự lấy khăn nhét tịt vào miệng bà ta, nhanh chóng lôi tuột ra ngoài.
Đích trưởng tôn đại phòng Lãng gia là Lãng Thải Mãnh lúc này mới nhìn về phía Lãng Cửu Xuyên, chân mày nhíu chặt. Chẳng phải bảo đứa con gái này của Nhị thúc nuôi ở trang trại tính nết vốn rất ngoan ngoãn dịu dàng sao? Sao gã nhìn qua lại thấy đầy một đầy thân xương phản cốt thế này?
Gã nhìn Lãng Cửu Xuyên, há miệng nói: "Cửu... muội, ta là đại ca của muội!" Lời vừa dứt, gã lại nhìn về phía một nữ tử trẻ tuổi trong linh đường, cất lời: "Uyển Phương, muội dẫn Cửu muội đi nhận mặt người trong nhà đi, việc nên hành sự thế nào cũng chỉ bảo đôi điều."
Đợi Ngô thị bước lại gần, Lãng Thải Mãnh lại nói với Lãng Cửu Xuyên: "Đây là đại tẩu của muội, muội những năm qua luôn ở trang trại chưa từng về nhà, để nàng ấy dẫn muội đi nhận mặt người thân, cũng tiện quen thuộc nhà cửa."
Gã tuy là đường huynh, nhưng dù sao cũng là nam tử, cái gọi là nam nữ có biệt, có những chuyện vẫn là để thê tử dặn dò mới phải. Chưa kể, nữ chủ bên trong, để thê tử đứng ra giao thiệp với vị đường muội này cũng thuận tiện hơn gã.
Vì túc trực bên linh cữu, Ngô thị cũng vẻ mặt nhợt nhạt tàn phai, gượng cười khẽ nhếch khóe môi với vị đường muội này, nói: "Cửu muội, vậy muội trước tiên tới chiêm ngưỡng di dung tổ phụ nhé?"
Lãng Cửu Xuyên chả thèm cự tuyệt hay đồng ý, khi Lãng Thải Mãnh vén tấm vải liệm ra, nàng còn chưa kịp nhìn rõ nhân dạng Lãng gia Lão thái gia thì cơ thể đã chao đảo lảo đảo một cái, cánh tay đã bị Ngô thị lôi tuột quỳ sụp xuống.
Rắc một tiếng!
Lãng Cửu Xuyên nghe thấy tiếng xương đầu gối kêu giòn giã, đau đến mức khuôn mặt nhỏ nhắn méo xệch vặn vẹo, nước mắt chực trào dâng lên hốc mắt.
Thân thể này thật sự là quá yếu ớt!
Hơn nữa Ngô thị như thể không hề hay biết, nhỏ giọng nói: "Dập đầu đi, khóc lên là được rồi."
Lãng Cửu Xuyên: "..."
Khóc là chuyện không đời nào khóc, dập đầu cũng là do bị nàng ta đè đầu xuống, cưỡng ép vái lạy ba cái.
Ngay sau đó, nàng bị Ngô thị đang đỏ hoe mắt kéo đứng dậy, đi tới phía người Lãng gia đang quỳ chịu tang, lần lượt giới thiệu mọi người cho nàng.
Nhân đinh Lãng gia xem như khá hưng vượng, những người quỳ ngồi ở đây nam nữ đủ cả. Thế hệ trước có vài người đang dẫn theo vãn bối đi tiếp đón khách tới viếng tang, nam nữ tự phân công công việc, cũng có vãn bối đang ở bên hầu bệnh Lão phu nhân.
Đang trong lúc chịu tang nên cũng chẳng có chào hỏi hàn huyên, mọi người chỉ gật đầu qua loa coi như nhận mặt rồi thôi. Duy chỉ có một cô nương dung mạo xinh đẹp kiêu kỳ, mặt đầy vẻ kiêu ngạo dùng ánh mắt bất thiện trừng Lãng Cửu Xuyên, hừ mạnh một tiếng: "Vừa mới trở về đã quấy nhiễu linh đường của tổ phụ không được yên ổn, thật là đại bất hiếu! Cửu muội, muội hãy tự mình tĩnh tâm sám hối đi!"
Lãng Cửu Xuyên nhìn sang nàng ta, thấy vẻ mặt nhíu mày đau đầu của Ngô thị, vừa rồi giới thiệu thế nào nhỉ? Đây là vị thứ nữ đại phòng vô cùng được Đại bá của nàng nuông chiều - Lãng Thải Linh?
Nhìn dáng vẻ hống hách của đối phương, Lãng Cửu Xuyên tức đến hóa cười. Con thứ mà cũng uy phong gớm nhỉ, còn hống hách hơn cả giọt máu duy nhất của nhị phòng như nàng!
Lãng Cửu Xuyên hơi rủ mắt, nhìn về phía Lãng Thải Mãnh vừa định ngồi xuống, trên mặt tràn ngập vẻ phản nghịch e rằng thiên hạ chưa đủ loạn, lên tiếng: "Lão đại! Ở đây lại có thêm một kẻ phóng túng trước linh cữu tổ phụ này, huynh xem có cần lôi xuống đánh gậy không?"
Mọi người: "?"
Lão đại? Gọi ai thế?!
Lãng Thải Mãnh đau cả đầu: "..."
Gã quả nhiên đoán không lầm, vị muội muội này đúng thật là một thân đầy xương phản cốt!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)