Vừa nhìn thấy Phó Tư Giám, Giản Ngô đã chột dạ rụt cổ lại, hoàn toàn không dám đối diện với ánh mắt sắc bén của anh.
Sắc mặt của người này vẫn khó coi y như lúc ở khách sạn, khí tức lạnh lẽo đến mức khiến người khác run lên. Xem ra chuyện tối qua đã khiến anh ta tức đến cực điểm.
Đúng là đồ nhỏ mọn. Cô có làm gì anh ta đâu, chẳng qua chỉ ôm anh ta ngủ một đêm làm “gối ôm” mà thôi, vậy mà cái vẻ mặt thối đó cứ như thể cô phá hủy sự trong sạch mà anh ta giữ gìn bao năm vậy. Có cần đến mức đó không?
Đang âm thầm mắng chửi trong lòng thì Phó Tư Giám đột nhiên lên tiếng:
“Bà nội bảo tôi nói với cô, bà đang đợi cô ở khu nghỉ ngơi.”
“…Vâng.” Giản Ngô đáp một tiếng, xoay người rời đi ngay, vội vàng thoát khỏi phạm vi khí tức của anh.
“Tứ gia, để tôi đưa Giản tiểu thư qua đó nhé?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


