Diễn biến tiếp theo hoàn toàn vượt ngoài dự liệu của Phó Tư Giám.
Mỹ nhân mềm mại, hương thơm ấm áp ôm trọn vào lòng, cả người anh như bị điện giật, cảm giác tê dại lan khắp khiến não bộ chậm hẳn nửa nhịp, nhất thời không kịp nghĩ xem nên ứng phó thế nào.
Đến khi anh hoàn hồn, người phụ nữ lại không hề có động tác tiếp theo. Cô đè lên người anh xong thì thuận thế lăn sang bên, đổi sang tư thế nằm nghiêng, ôm chặt lấy cánh tay anh, bất động.
Anh nghi hoặc nhìn sang, mới phát hiện cô đã ngủ rồi, hơn nữa còn ngủ rất say, yên tĩnh và an lành—hệt như một người đã kiệt quệ sau nhiều ngày đêm không nghỉ, ôm được gối là ngủ gục trong tích tắc.
Những ngón tay thon dài như ngọc của cô nắm chặt tay áo anh, dường như sợ anh bỏ đi, nhưng ngoài việc ôm chặt cánh tay ấy ra thì không có thêm bất kỳ hành vi vượt ranh giới nào. Vậy… đây chính là “ngủ một chút” mà cô nói?
Đến lúc này anh mới hiểu ra: cái “ngủ” cô nói là ngủ theo nghĩa đen, không phải “ngủ” theo nghĩa khác. Chẳng lẽ… anh có tác dụng thôi miên đối với cô?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

