Không thể phủ nhận, Kiều Mạn Đông đích thực xứng đáng là nữ chính trong nguyên tác, khí chất và phong thái của cô ta vừa nhìn là biết đã trải qua huấn luyện quân đội bài bản.
Cô ta dường như rất thích cười, đôi mắt luôn cong cong, ánh mắt nhìn người khác phần lớn đều ôn hòa và mang theo thiện ý. Nhưng riêng đối với Giang Thời Ly, thỉnh thoảng trong đáy mắt cô ta lại lộ ra chút lạnh lùng.
Giang Thời Ly khẽ cất giọng: "Tôi tất nhiên là nhớ cô rồi, bác sĩ Kiều, chuyện này cô không cần phải lo lắng."
Kiều Mạn Đông rất nhanh lấy lại tinh thần, dời ánh mắt khỏi khuôn mặt cô: "Vậy thì tốt rồi, tôi còn tưởng mới chia xa không bao lâu, cô đã không còn nhận ra tôi nữa."
"Không đến mức đó đâu."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)


