Anh trầm giọng nói: "Tôi không ngại việc cô thỉnh thoảng cứu giúp vài con sâu kiến, tôi có thể thay cô gánh vác. Nhưng cô phải nhớ rõ mục đích khi đến đây là gì."
"Tôi biết." Cô khựng lại một chút, rồi nhẹ giọng nói:"Cảm ơn."
Người đàn ông buông tay, trong mắt vẫn không hề có chút gợn sóng, tựa như mọi chuyện vừa xảy ra chẳng hề liên quan đến anh.
Căn phòng bừa bộn đến mức ngoài chiếc giường ra, chẳng còn chỗ nào để đặt chân. Nhưng trên giường cũng toàn mấy thứ dơ bẩn.
Giang Thời Ly suýt nữa thì buồn nôn, cố nén cảm giác ghê tởm, cô vứt hết ga giường bẩn xuống đất, thay một cái mới rồi mới đỡ người phụ nữ lên giường.
Trong lúc băng bó, cô không biết bản thân đã bao lần muốn lôi cổ tên khốn đáng chết kia ra, chặt anh ta ra thành từng mảnh.
Nhưng cô vẫn nhẫn nhịn, kiên trì xử lý từng vết thương, rồi mặc lại quần áo cho cô gái kia.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)


