Vài chiếc xe việt dã đang nghiền nát lũ thây ma dưới bánh, lao thẳng về phía họ với tốc độ cực nhanh.
Người đàn ông ngồi ghế lái một tay điều khiển vô lăng, thong dong như thể không để chuyện gì vào mắt. Khi xe đến gần thì lướt nhìn một vòng rồi nhanh chóng thu hồi tầm mắt.
Bóng dáng hắn cao lớn, rắn rỏi.
Cả thân thể hắn che khuất ánh sáng trên người cô.
Tiếng bước chân trầm ổn vang lên, sau đó là giọng nói đầy kính trọng của đội trưởng Mạnh:
"Lão đại."
Người đàn ông cúi mắt nhìn xuống.
Hắn không nói một lời nhưng ánh mắt lạnh lẽo và tàn nhẫn như lưỡi dao sắc bén quét qua người Giang Thời Ly.
Cô nằm trên nền tuyết, chiếc váy trắng đã nhuốm đầy máu, ý thức cũng dần rơi vào hỗn loạn.
Một bàn tay to lớn nắm lấy cằm cô, thô bạo nâng lên.
Không còn gì che chắn phía trên, ánh sáng chói lòa khiến cô gần như không thể mở mắt. Đôi mắt ngập nước nhìn lên, mơ hồ thấy một đôi con ngươi đỏ đen, đồng tử thẳng đứng như dã thú đang lạnh lẽo khóa chặt mình.
Giang Thời Ly chậm chạp nhận thức được tình huống.
"Anh là…?"
Người đàn ông trầm giọng nói, âm thanh vang vọng như thể có sức nặng nghiền ép tất cả:
"Nghe nói… Cô thích theo dõi tôi?"
Chỉ trong nháy mắt, đồng tử Giang Thời Ly co rút lại.
Theo dõi?!
Chẳng lẽ…
Đây chính là nam chính điên loạn trong sách?!
Trong nguyên tác, số lần nam chính xuất hiện không nhiều, nhưng mỗi phân đoạn có hắn đều khiến người đọc lạnh sống lưng.
Tùy tiện nhắc đến một chuyện thôi cũng đã thấy hắn là kẻ điên cuồng đến mức nào.
Ấn tượng sâu nhất trong đầu Giang Thời Ly chính là về sau vì báo thù, hắn gần như hủy diệt hơn nửa thế giới tận thế.
Lời can ngăn của nữ chính cũng vô dụng, hắn vẫn ngang tàng làm theo ý mình, không đặt bất kỳ ai vào mắt.
Còn về chuyện tình cảm thì hắn lại càng là một kẻ cực đoan đáng sợ, mắc chứng chiếm hữu và kiểm soát bệnh hoạn. Chỉ cần nữ chính không vừa lòng hắn một chút hoặc có tiếp xúc với đàn ông khác, cô ta lập tức bị nhốt vào phòng tối.
Bây giờ khi đối diện với hắn ngoài đời thực, Giang Thời Ly cảm thấy cả người mình như bị đóng đinh tại chỗ, không thể nhúc nhích.
Nam chính hơi nghiêng đầu, khóe môi nở một nụ cười nhạt. Đó là một nụ cười trông có vẻ dịu dàng nhưng sự lạnh lẽo trong đáy mắt lại cực kỳ đáng sợ.
Hắn nhìn chằm chằm vào cô, nụ cười lại càng thêm nhẹ nhàng:
"Muốn theo dõi tôi thì theo sát một chút. Đừng có lạc mất, tôi không rảnh dọn dẹp đống rác cô để lại."
Giọng hắn không vội vàng cũng không đặc biệt lạnh lùng, nhưng lại khiến người ta rùng mình.
Bàn tay thô ráp của hắn lướt qua mang theo vết máu khô trên da, vô tình để lại một dấu vết mờ trên gương mặt trắng bệch của cô, như cố tình đánh dấu lãnh thổ.
"Tôi…" Giang Thời Li vẫn nằm rạp dưới đất, ngẩng đầu đối diện với hắn, nhưng ngay sau đó liền không nhịn được mà ho khan: "Khụ khụ…"
Cô gắng gượng lấy hơi, cố ép mình nói rõ ràng:
"Người… không phải do tôi giết. Viên đạn trong ngực hắn được bắn vào sau cùng, vết thương chí mạng đã bị che giấu. Nếu không tin, có thể khám nghiệm tử thi. Và…"
Cô lại ho vài tiếng, hơi thở dồn dập, giọng yếu nhưng từng câu đều vô cùng rõ ràng:
"Kẻ giết hắn… Cố tình đổ tội cho tôi. Rất có thể chính là một trong những thành viên của tiểu đội dị năng."
Ánh mắt người đàn ông nhìn cô trở nên sâu thẳm.
Đôi mắt đen đỏ của hắn giống như vực sâu không đáy, chỉ cần nhìn vào sẽ có cảm giác bị hút vào đó, không thể thoát ra.
Nhưng Giang Thời Ly lại biết rõ…
Người đàn ông này chính là một kẻ điên!
Cô nhìn hắn lặp lại một lần nữa, từng chữ rành rọt:
"Không phải tôi."
Người đàn ông lười biếng nói "Ừm~", giọng điệu kéo dài không rõ là đồng ý hay chỉ đang tùy tiện đáp lại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
