Càng nghĩ càng giận, Tiểu Chu chạy đuổi theo: “Chị Chu, đó là khách hàng của em, nên để em thanh toán… A!”
Tiểu Chu mới chạy đi được mấy bước, giày cao gót đột nhiên bị gãy, chân trái vấp chân phải ngã thẳng xuống đất.
Tay cô ta tóm lung tung trong không trung, nắm lấy một chiếc váy, ổn định một giây, ngay sau đó cả người cả váy ngã về trước.
Tiếng vải dệt bị xé rách vang lên, Tiểu Chu tưởng rằng là quần áo của mình bị rách, ngồi dậy nhìn thoáng qua mới phát hiện là chiếc váy vừa rồi bị cô ta tiện tay kéo xuống bị xé rách.
Đồng tử của cô ta co rụt lại, run rẩy cầm lấy mác váy xem giá tiền.
Hai vạn mốt!
Tiền lương mấy tháng của cô ta!
Giọng nói không vui của cửa hàng trưởng vang lên trên đỉnh đầu: “Tiểu Chu!”
Tiểu Chu ngẩng đầu, cửa hàng trưởng ngoài cười nhưng trong không cười hỏi: “Quẹt thẻ hay là tiền mặt?”
Tiểu Chu trợn trắng mắt, suýt chút nữa ngất đi.
Phương Dung ở bên quầy đợi con gái tính tiền, chú ý tới động tĩnh bên kia, lại nghĩ tới con gái biết một số kỹ năng kỳ lạ, nhỏ giọng hỏi:
“Sênh Nhi, có phải con làm hay không?”
“Không phải.” Hạ Sênh nhếch miệng: “Vừa rồi con chú ý tới giày cao gót của cô ta có dấu hiệu gãy, đã tốt bụng nhắc nhở cô ta đừng chạy trong tiệm.”
Ai bảo cô ta không nghe lời cô?
Thanh toán tiền ra khỏi cửa hàng xong, Phương Dung nhìn túi lớn túi nhỏ trong tay Hạ Sênh, có chút đau lòng tiền.
Chỉ có mấy bộ, vậy mà tốn 10 vạn.
“Sênh Nhi, sau này con đừng nên tốn nhiều tiền như vậy, con kiếm tiền cũng không dễ dàng…”
Vừa rồi ở trong tiệm bà đã muốn nói, nhưng lại sợ làm mất mặt cản trở con gái, mới kìm nén không mở miệng.
Hạ Sênh thản nhiên nói: “Cuộc sống ngắn ngủi, con kiếm tiền không khó, mẹ không cần tiết kiệm thay con.”
Cô cũng không chủ động trêu chọc người khác, nhưng cũng không có nghĩa là có thể mặc người ta bắt nạt.
Hạ Sênh nắm lấy cánh tay của Phương Dung, vô cùng thân thiết nói: “Mẹ, đừng lo lắng, ngày mai còn có một khoản tiền vào tài khoản, hôm nay tiêu đi ngày mai có thể kiếm được về mà.”
Phương Dung nghi ngờ: “Sao con biết ngày mai có tiền vào tài khoản?”
Hạ Sênh ra vẻ thần bí nói: “Hôm nay con gặp một người, con tính được ngày mai anh ta sẽ đưa cho con một khoản tiền lớn.”
Thấy con gái thề son sắt, Phương Dung cũng không lại buồn lo vô cớ nữa, đi theo con gái mua điện thoại di động và máy tính.
…
Thẩm Trạch chơi game ba tiếng, nhìn đồng hồ đã là 10 giờ tối.
Anh ta đứng dậy tắm rửa thay đồ ngủ, tìm bùa trừ tà Hạ Sênh đưa cho anh ta hôm nay, do dự một lát cuối cùng vẫn đặt ở trong túi áo ngủ, luôn mang theo bên người lúc này mới nằm ngủ.
Có thể là gần đây tinh thần thật sự quá kém, chưa tới mấy phút anh ta đã ngủ thiếp đi.
Không biết qua bao lâu, Thẩm Trạch cảm thấy toàn thân rét run, ngực như bị tảng đá to đè ép, khiến người ta thở hổn hển.
Anh ta lập tức tỉnh táo lại, mở mắt ra, thì thấy bóng dáng màu trắng quen thuộc đứng ở bên giường.
Gương mặt bóng dáng kia như được một tầng sương mù mông lung bao phủ, không thấy rõ dáng vẻ.
Lúc trước không ai nói đây là quỷ, Thẩm Trạch cũng không nghĩ tới phương hướng đó.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)