“Nó bị lệch rồi.”
Trên người cô vợ nhỏ có một mùi hương thoang thoảng và thanh khiết tựa như hoa nhài.
Vì hai người ngồi rất gần nhau, lại ở trong không gian nhỏ hẹp như xe ô tô nên mùi hương ấy càng thêm rõ rệt. Nó cứ thế chen nhau len lỏi vào cánh mũi anh.
Điều đó khiến anh không tự chủ được mà hít thở chậm lại, thậm chí còn thấy có hơi ngột ngạt.
“Xong rồi.”
Quá trình này chỉ kéo dài vỏn vẹn ba giây, Dụ Lê đã thu tay về.
Cô không nhận ra Kỳ Trầm Yến khẽ thở phào một hơi rồi mới mở cửa xuống xe.
Hôm nay là thứ Tư nên bệnh viện rất đông đúc, hàng ghế chờ trước cửa phòng khám đã chật kín người ngồi.
Kỳ Trầm Yến có vẻ không quen với những cảnh tượng như thế này, khẽ nhíu mày lại. Tuy nhiên anh không nói gì mà chỉ đưa mắt quét nhìn một vòng xung quanh.
Thấy ở góc trong cùng còn một chỗ trống, anh dẫn Dụ Lê tới đó rồi để cô ngồi xuống.
“Chỉ có một chỗ ngồi thôi, hay là thôi tôi không ngồi nữa...”
Dụ Lê còn chưa kịp đứng lên đã bị Kỳ Trầm Yến ấn nhẹ vào vai.
“Em cứ ngồi đi, tôi đứng một lát không sao đâu.”
Vì đối phương đã nói vậy mà bản thân cũng đang mang thai nên Dụ Lê không kiên trì thêm nữa, ngồi yên tại chỗ.
Cô quay đầu lại, định mở miệng nói chuyện với Kỳ Trầm Yến.
Nhưng vì cô đang ngồi còn Kỳ Trầm Yến lại đứng nên khoảng cách chiều cao của cả hai trở nên rất lớn. Bình thường khi đứng đối diện nhau thì cô chỉ cao đến vai anh, mà giờ đây một đứng một ngồi trông cứ như trời với đất ấy.
Dụ Lê định thôi không nói nữa, không ngờ Kỳ Trầm Yến đã chú ý đến động tác nhỏ của cô.
Anh không nói lời nào mà chỉ tự nhiên gập gối ngồi xổm xuống trước mặt cô, giữ tầm mắt ở độ cao ngang bằng.
Khi tầm nhìn đã cân bằng, Dụ Lê càng nhìn rõ hơn đôi mắt sâu thẳm như dải ngân hà của Kỳ Trầm Yến.
Cô phát hiện màu mắt của người đàn ông này rất đen, là đôi mắt đào hoa đúng chuẩn.
Một đôi mắt như vậy, nếu dùng ngôn ngữ trên mạng để mô tả thì chính là nhìn cái cây ngọn cỏ thôi cũng thấy thâm tình.
Chẳng trách lúc nào cũng có cư dân mạng nhìn vào ảnh hoặc video của Kỳ Trầm Yến rồi điên cuồng gọi anh là chồng.
“Vừa rồi em muốn nói gì?”
Dụ Lê hoàn hồn lại, lắc lắc tờ phiếu hẹn khám trên tay: “Tôi hẹn lịch của một chuyên gia phụ sản, anh không biết số của bà ấy khó tranh đến mức nào đâu. Tôi với bạn tôi mỗi người một chiếc điện thoại mà vẫn không giành được, cuối cùng phải mua lại từ chỗ cò mồi với giá cao gấp đôi đấy.”
Kỳ Trầm Yến hoàn toàn ngờ đi bệnh viện khám bệnh còn phải tranh giành số như thế.
Bởi vì lúc trước Dụ Lê nói cô đã hẹn trước nên Kỳ Trầm Yến cứ ngỡ đến nơi là có thể vào khám ngay, vì từ trước đến nay anh đi khám bệnh đều là như vậy.
Nhưng sau khi đến bệnh viện công, anh mới phát hiện ra không phải vì bệnh viện ít người mà là do phần lớn các gia đình bình thường không có khả năng đến những bệnh viện tư nhân cao cấp.
Thậm chí để giành được một số của chuyên gia, cả nhà phải cùng nhau túc trực mà vẫn không được, đến mức phải mua giá cao từ tay cò mồi.
“Đáng lẽ ra lúc đó em nên nói với tôi. Có một bệnh viện tư nhân tôi thường tới, rất vắng người mà môi trường lại yên tĩnh, không cần tranh số cũng chẳng phải xếp hàng. Lần tới để tôi hẹn chuyên gia nhé, như vậy em cũng sẽ thoải mái hơn, được không?”
Dụ Lê chưa bao giờ đến bệnh viện tư nhân. Đúng là đặc quyền của người có tiền có quyền chính là mức trần mà người dân bình thường cả đời cũng không chạm tới được.
Tuy nhiên Kỳ Trầm Yến vẫn không tự mình quyết định ngay mà trước tiên vẫn hỏi ý kiến của cô.
Sau khi nhận được cái gật đầu đồng ý của cô thì anh mới đứng dậy.
Dụ Lê chú ý thấy một thai phụ ngồi bên cạnh đang cầm một cuốn sổ nhỏ màu hồng, trên bìa có ghi dòng chữ: Sổ sức khỏe mẹ và bé.
“Chào chị, cho em hỏi cuốn sổ nhỏ này lấy ở đâu vậy ạ?”
Người phụ nữ mang thai chỉ tay về phía lối lên cầu thang: “Ở ngay trên kệ tuyên truyền đằng kia kìa.”
Dụ Lê nói lời cảm ơn. Nhưng cô còn chưa kịp cử động thì giọng nói trầm thấp của người đàn ông đã vang lên trên đỉnh đầu: “Để tôi đi lấy cho.”
Mất một lúc lâu sau Kỳ Trầm Yến mới quay trở lại. Trên tay anh lúc này đã có thêm vài thứ, anh lần lượt đưa chúng cho Dụ Lê.
“Đây là nước ấm, em uống một chút đi. Tôi vừa hỏi y tá, họ nói trước khi khám thai cần phải uống nhiều nước. Giấy ăn tôi cũng mua rồi, lát nữa tôi sẽ cùng em đi vào trong.”
Nói xong, anh lại bổ sung thêm một câu: “Đừng sợ.”
Dụ Lê thực ra chẳng sợ hãi chút nào, đây cũng không phải lần đầu tiên cô đi khám thai.
Nhưng cô lại mơ hồ cảm thấy Kỳ Trầm Yến đang căng thẳng?
Người phụ nữ mang thai ngồi bên cạnh cười trêu chọc: “Cô gái à, hai vợ chồng cháu tình cảm tốt quá nhỉ. Đây là lần đầu đi khám thai đúng không? Trông chồng cháu có vẻ hơi căng thẳng đấy. Lúc chồng cô lần đầu đưa cô đi khám thai thì cứ gọi là lúng túng chân tay, đâu có biết đi rót nước hay mua giấy ăn như thế này. Tất cả đều là do cô chỉ đâu đánh đó cả đấy.”
Dụ Lê cong mắt cười tươi rồi liếc nhìn Kỳ Trầm Yến một cái.
Còn người đàn ông kia giống như bị nói trúng bí mật nên vội vàng dời mắt đi, nhưng anh cũng không lên tiếng phản bác lời nói đó.
“Dạ không phải lần đầu đâu ạ. Nhưng anh ấy bận rộn công việc lắm, hôm nay có thể đi cùng cháu thế này là tốt lắm rồi.”
Người phụ nữ kia lại không đồng tình mà nói: “Công việc dù bận đến mấy thì có quan trọng bằng vợ con không? Này chàng trai, chuyện này cô phải giáo huấn cháu vài câu mới được. Cháu có biết phụ nữ mang thai vất vả đến mức nào không? Tôi thấy bụng cô bé này vẫn chưa lộ rõ nên chắc là đang ở đầu thai kỳ đúng không? Thực ra phản ứng nghén ở giai đoạn đầu mới là khó chịu nhất, chỉ riêng việc nôn nghén thôi cũng đủ khiến thai phụ mất nửa cái mạng rồi. Kiếm tiền nhiều hay ít cũng chỉ là thứ yếu, sức khỏe và sự bình an của vợ con mới là quan trọng nhất, cháu nói xem có đúng không?”
Đối phương cứ thế bắn liên thanh như súng máy giáo dục anh, khiến Dụ Lê sợ rằng Kỳ Trầm Yến sẽ không vui.
Không ngờ, anh chẳng những không biểu hiện chút mất kiên nhẫn nào mà còn dạ một tiếng rồi đáp: “Đó là do cháu sơ suất, sau này cháu nhất định sẽ sửa đổi.”
Người phụ nữ mang thai nháy mắt với Dụ Lê: “Chồng cháu biết sai mà sửa là tốt lắm đấy.”
Dụ Lê chỉ có thể gượng cười hai tiếng.
Cô hơi nghiêng đầu, dùng tay che một bên mặt rồi hỏi nhỏ: “Anh không giận chứ?”
Kỳ Trầm Yến cúi người xuống, để tầm mắt có thể nhìn thẳng vào mắt cô: “Tại sao tôi phải giận cơ chứ? Xin lỗi em, trước đây là do tôi suy nghĩ không chu đáo. Sau này tôi sẽ cố gắng dành thời gian để đưa em đi khám thai. Nếu em có chỗ nào không thoải mái thì cũng đừng giấu tôi.”
Giọng điệu của anh vô cùng nghiêm túc và thành khẩn: “Tôi sẽ nỗ lực hết mình để làm tròn trách nhiệm của một người chồng và một người cha.”
Dụ Lê ngẩn ngơ nhìn người đàn ông trước mặt.
Mặc dù chiếc khẩu trang đã che đi phần lớn gương mặt anh nhưng đôi mắt đào hoa sâu thẳm như mực kia lúc này lại phản chiếu vô cùng rõ nét hình bóng của duy nhất một mình cô.
Cảm giác đó khiến cô có một ảo giác rằng trong mắt và trong tim anh lúc này chỉ có mỗi cô mà thôi.
Đúng lúc này, loa bệnh viện đã gọi đến số thứ tự của Dụ Lê.
Dụ Lê có chút lúng túng đứng dậy. Còn Kỳ Trầm Yến thì rất ung dung nhận lấy tất cả đồ đạc trên tay cô, giúp cô có thể thong thả bước vào phòng khám.
Bác sĩ chuyên gia chỉ hỏi một vài câu hỏi thông thường rồi kê cho Dụ Lê một tờ phiếu siêu âm, bảo cô sau khi siêu âm xong thì quay lại để làm thủ tục lập hồ sơ.
“Hôm nay đông người quá, lát nữa anh không có công việc gì chứ? Nếu bận thì anh cứ đi trước đi, tôi gọi bạn thân tới đón là được.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [SỰ KIỆN] 💎 QUỐC KHÁNH RỘN RÀNG – NGẬP TRÀN KIM CƯƠNG! 💎
Đặc biệt ưu đãi nhiều hơn cho các khách VIP sở hữu tài khoản Premium ạ!!!
🎉 Chỉ trong 3 ngày (31/8 - 2/9), Toidoc tung deal cực hời áp dụng nạp từ 100K - 1 Triệu (Không giới hạn số lượt sử dụng)
• Tài khoản thường: Tặng thêm 10% - 15% kim cương
• Tài khoản Premium: Tặng thêm 15% - 20% kim cương
👉 Thông tin chi tiết tại bài đăng của Toidoc Support! LINK
👉 NẠP CÀNG LỚN - ƯU ĐÃI CÀNG NHIỀU - NẠP NGAY🔥
📌 Link nạp kim cương tự động: https://toidoc.org/phuong-thuc-nap/tu-dong
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
