Mọi người đều cho rằng Dụ Lê vì biết mình không thắng nổi Kỳ Kiến Nguyệt nên mới phát điên. Chỉ có kẻ mất trí mới đưa ra một ý tưởng xa rời thực tế đến như vậy.
Nhưng Dụ Lê lại bình tĩnh phân tích rành mạch: "Nếu chỉ vì nó đầy thử thách mà ngay từ đầu đã nghĩ không thể hoàn thành, thì đó sẽ mãi là ngọn núi cao không bao giờ vượt qua nổi. Là một người làm báo, chúng ta cần phải luôn giữ vững tinh thần khám phá và mạo hiểm.”
Cô nhìn thẳng vào lãnh đạo rồi nói tiếp: “Thưa Giám đốc, đây không phải là hứng thú nhất thời của tôi. Đây là chương trình tôi đã lên kế hoạch từ khi mới vào đài. Suốt hai năm qua, năng lực của tôi thế nào chắc hẳn ông cũng đã thấy rõ. Xin hãy cho tôi một cơ hội.”
Giám đốc trầm ngâm suy nghĩ một lát rồi mới lên tiếng: “Xem xét biểu hiện xuất sắc thường ngày của Dụ Lê, tôi có thể trình dự án này lên cấp trên của đài.”
“Tuy nhiên.”
Ông đưa ra điều kiện tiên quyết: “Cô phải thực sự mời được Kỳ Trầm Yến tham gia buổi phỏng vấn đầu tiên. Nếu không làm được điều đó, đài cũng sẽ không phê duyệt dự án này.”
Dụ Lê gật đầu tỏ vẻ đã hiểu rõ vấn đề.
Thế nhưng, một vài đồng nghiệp đã bắt đầu buông lời mỉa mai.
“Dụ Lê muốn thắng đến điên rồi. Bao nhiêu chương trình phỏng vấn nổi tiếng trong nước còn không mời nổi đại thần Vụ trưởng Kỳ kia, vậy mà cô ấy lại dám mạnh miệng cam đoan?”
Kỳ Kiến Nguyệt hoàn toàn không tin Dụ Lê sẽ thành công. Cô ta giả vờ thân thiện đưa tay ra, mỉm cười nói: “Dụ Lê, vậy tôi xin chúc cô trước. Chúc cô sớm ngày mã đáo thành công nhé.”
Tuy nhiên, Dụ Lê vẫn đứng yên không nhúc nhích.
Cô lạnh lùng đáp lại: “Hãy dẹp mấy lời chúc đó đi. Cả đài này ai chẳng biết cái miệng của cô như bị ám quẻ, hễ ai dính vào là người đó gặp xui xẻo ngay.”
Sắc mặt Kỳ Kiến Nguyệt lập tức tối sầm lại: “Cô!”
Cô ta hít một hơi thật sâu, cố gắng duy trì hình tượng thanh cao của mình.
“Nể tình cô tự biết không đấu lại mà chủ động rút lui, tôi sẽ không chấp nhặt chuyện này với cô nữa.”
Dụ Lê nhướng mày cười khẩy. Cô hỏi ngược: "Có phải vì một khi tôi mời được Kỳ Trầm Yến thì giá trị của nó sẽ ăn đứt mấy khoản đầu tư lớn cô kéo về kia, nên cô mới sợ hãi mà nói lời đe dọa ở đây không?”
Kỳ Kiến Nguyệt tức giận, mở lời lời thách thức: “Dụ Lê, nếu cô đã tự tin như vậy thì có dám cược với tôi không? Nếu cô thực sự mời được Kỳ Trầm Yến, tôi sẽ tự động rút khỏi vị trí nữ dẫn chương trình khung giờ vàng. Ngược lại, nếu cô không làm được, cô phải đứng trước cổng cơ quan và cầm bảng hét lớn rằng: ‘Tôi không bằng Kỳ Kiến Nguyệt’. Thế nào? Có dám cược không?”
Dụ Lê khoanh tay trước ngực, không mảy may hứng thú với điều kiện cá cược này.
Cô thản nhiên nói: “Việc cô có là nữ dẫn chương trình chính hay không chẳng liên quan gì đến tôi. Đã rút khỏi cuộc tuyển chọn rồi thì tôi cũng chẳng còn hứng thú với vị trí đó nữa, nên hãy đổi một vụ cược khác đi.”
Dụ Lê nhìn thẳng vào đối phương, đưa ra lời đề nghị: “Nếu tôi thắng, cô hãy lập tức thu dọn đồ đạc rồi biến khỏi Kỳ gia. Thế nào? Cô còn dám cược nữa không?”
Một tia hoảng hốt xoẹt qua gương mặt Kỳ Kiến Nguyệt.
Cùng lúc đó, Dụ Lê tiến lên một bước rồi ghé sát vào tai cô ta. Cô nói bằng một âm thanh cực nhỏ, chỉ đủ để hai người nghe thấy: "Nếu rời khỏi Kỳ gia thì cô chẳng đáng một đồng. Bây giờ nhận thua vẫn còn kịp đấy.”
Cô bồi thêm một câu đầy sắc lạnh: “Đồ giả thì mãi mãi cũng chỉ là đồ giả, không bao giờ có thể trở thành đồ thật được đâu.”
Kỳ Kiến Nguyệt lập tức mất hết lý trí, cô ta giơ tay lên toan đánh người: “Dụ Lê!”
Mặc dù những người khác không nghe thấy hai người vừa nói gì, nhưng họ đều tận mắt chứng kiến cảnh Kỳ Kiến Nguyệt nổi giận đùng đùng định ra tay trước.
Giám đốc đanh mặt lại, ông vỗ mạnh xuống bàn rồi quát lớn: “Kiến Nguyệt, mọi người đều là đồng nghiệp, cô đang làm cái gì thế hả? Còn không mau xin lỗi Dụ Lê?”
Kỳ Kiến Nguyệt tức mà không làm gì được, định rút tay về. Nhưng rồi cô ta phát hiện sức tay của Dụ Lê lớn đến kinh ngạc, không những không rút ra nổi mà xương cốt còn như sắp bị bóp nát đến nơi.
Trong khi đó, trên mặt Dụ Lê vẫn luôn nở một nụ cười nhạt, mang theo vẻ khinh thường.
Cô cười càng dịu dàng bao nhiêu thì lực tay lại càng mạnh bấy nhiêu, khiến Kỳ Kiến Nguyệt cảm giác như bàn tay của mình sắp tàn phế đến nơi rồi.
Thế nhưng kỳ lạ thay, biểu cảm của Dụ Lê trông lại cực kỳ thản nhiên và nhẹ nhàng. Chẳng ai có thể nhìn ra được cô đang dùng sức mạnh đến mức có thể bóp chết một người như vậy.
Kỳ Kiến Nguyệt nghiến răng lên tiếng: “Vừa rồi là do tôi nhất thời nóng nảy, xin lỗi cô.”
Mãi đến khi Kỳ Kiến Nguyệt chịu mở lời xin lỗi một cách miễn cưỡng, Dụ Lê mới tỏ lòng từ bi mà buông tay ra.
Kỳ Kiến Nguyệt đen mặt. Cô ta xoa xoa cổ tay đã bị bóp đến tím tái, không dám buông thêm lời độc địa nào nữa.
Sau khi kết thúc cuộc họp, Phó giám đốc Hứa Huệ gọi riêng Dụ Lê vào văn phòng mình.
Hứa Huệ thở dài hỏi: “Tiểu Lê, cơ hội ngàn năm có một như vị trí khung giờ vàng, em có biết chị đã phải tranh đấu với Giám đốc biết bao lâu mới giành được suất cạnh tranh công bằng cho em không?”
Chị ấy nói tiếp: "Chị luôn bồi dưỡng em như người kế nghiệp của mình. Từ trước đến nay, năng lực chuyên môn của em là điều không cần bàn cãi, nhưng chuyện hôm nay rốt cuộc là thế nào?”
Hứa Huệ bực bội chất vấn.
“Không bàn bạc trước với chị câu nào đã trực tiếp tuyên bố rút lui trong cuộc họp? Đã vậy còn đòi mở chương trình phỏng vấn danh nhân, thậm chí còn mạnh miệng đòi mời Kỳ Trầm Yến cho số đầu tiên.”
Cô ấy giận dữ quát lớn: “Có phải mới có chút danh tiếng là đã bắt đầu kiêu ngạo, không biết lượng sức mình nữa rồi đúng không? Em đúng là muốn làm chị tức chết mà!”
Bất kể là ở đơn vị hay công ty, việc chia bè kết phái là điều khó tránh khỏi. Hiện tượng này ở đài truyền hình lại càng rõ rệt hơn bao giờ hết.
Tại đài truyền hình, ngoài Chủ tịch và các cổ đông ra thì quyền lực lớn nhất nằm trong tay Giám đốc, sau đó là hai vị Phó giám đốc, rồi mới đến các phát ngôn viên của từng kênh.
Ngay khi Dụ Lê vừa vào đài không lâu, cô đã được Hứa Huệ để mắt tới và đích thân dìu dắt, bồi dưỡng.
Còn Kỳ Kiến Nguyệt lại được một vị Phó giám đốc khác nâng đỡ. Hứa Huệ và người kia vốn là đối thủ không đội trời chung nổi tiếng trong đài, cũng giống hệt như mối quan hệ giữa Dụ Lê và Kỳ Kiến Nguyệt vậy.
Họ thuộc kiểu người vừa gặp nhau lần đầu đã thấy nồng nặc mùi thuốc súng. Có lẽ kiếp trước họ đã từng là kẻ thù không đội trời chung của nhau.
Dụ Lê biết rõ việc mình tự ý quyết định mà không báo trước với Hứa Huệ sẽ khiến cô ấy vô cùng tức giận. Cô vội vàng rót một ly nước bưng lên, rồi mỉm cười tạ lỗi.
“Chị Huệ bớt giận, đừng để ảnh hưởng đến sức khỏe. Nếu không, sau này chị sẽ không được chứng kiến cảnh em dùng một buổi phỏng vấn chuyên sâu để giẫm bẹp Kỳ Kiến Nguyệt dưới chân đâu.”
Hứa Huệ nhìn cô với vẻ bất lực: "Chị thấy em đúng là nằm mơ giữa ban ngày còn không chịu tỉnh. Tạm thời không nói đến việc cấp trên có phê duyệt chương trình này hay không, chỉ riêng một mình Kỳ Trầm Yến thôi em cũng không mời nổi đâu.”
Cô ấy thấp giọng cảnh báo: “Đến lúc đó xôi hỏng bỏng không, em sẽ trở thành trò cười cho toàn bộ đài truyền hình này đấy.”
Dụ Lê nhẹ nhàng trấn an: “Chị Huệ đừng vội. Em theo chị từ khi mới tốt nghiệp vào đài, chị đã bao giờ thấy em đánh trận nào mà không chuẩn bị trước chưa?”
Cô nhẹ nhàng giải thích thêm: “Áp lực ở khung giờ vàng rất lớn, nhịp độ lại nhanh. Hiện tại em đang mang thai giai đoạn đầu, cho dù em có thực sự được chọn thì cũng không thể làm được bao lâu. Đến lúc đó còn dễ bị phê bình, thậm chí là mất đi cơ hội thăng tiến vĩnh viễn nữa.”
Hứa Huệ nhất thời không kịp phản ứng: “Mang thai thì cũng đâu có chết... Khoan đã, em nói cái gì? Mang thai? Em mang thai rồi sao? Chẳng phải em còn chưa có bạn trai à, sao có thể mang thai được?”
Giọng của Hứa Huệ chợt cao lên vài tông. Dụ Lê khẽ xoa tai rồi cười đáp: “Chỉ là một sự cố ngoài ý muốn thôi ạ. Chị Huệ, chị bình tĩnh lại chút đi nào.”
Hứa Huệ dù đang vô cùng tức giận cũng buộc phải lấy lại bình tĩnh: “Được mấy tháng rồi?”
"Được hơn một tháng rồi ạ.”
Hứa Huệ thở dài thườn thượt: “Chuyện lớn như vậy sao em không nói cho chị biết sớm hơn? Chị không phản đối việc em kết hôn sinh con, nhưng em còn trẻ như vậy, lại đang trong giai đoạn thăng tiến sự nghiệp, việc mang thai sinh con có thể khiến em mất oan rất nhiều cơ hội. Sự cạnh tranh trong đài khốc liệt thế nào, có bao nhiêu người mới đang nhăm nhe vị trí của em, chắc hẳn em là người hiểu rõ hơn ai hết.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [SỰ KIỆN] 💎 QUỐC KHÁNH RỘN RÀNG – NGẬP TRÀN KIM CƯƠNG! 💎
Đặc biệt ưu đãi nhiều hơn cho các khách VIP sở hữu tài khoản Premium ạ!!!
🎉 Chỉ trong 3 ngày (31/8 - 2/9), Toidoc tung deal cực hời áp dụng nạp từ 100K - 1 Triệu (Không giới hạn số lượt sử dụng)
• Tài khoản thường: Tặng thêm 10% - 15% kim cương
• Tài khoản Premium: Tặng thêm 15% - 20% kim cương
👉 Thông tin chi tiết tại bài đăng của Toidoc Support! LINK
👉 NẠP CÀNG LỚN - ƯU ĐÃI CÀNG NHIỀU - NẠP NGAY🔥
📌 Link nạp kim cương tự động: https://toidoc.org/phuong-thuc-nap/tu-dong
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
