Kỳ Trầm Yến cảm thấy cô vợ nhỏ chắc chắn không biết một vài hành động của mình ám muội đến nhường nào, trông chẳng khác gì một cặp vợ chồng già tình thâm nghĩa trọng.
Nhưng anh không nói toạc ra mà chỉ khẽ nhếch môi, thậm chí còn hơi cúi người xuống để cô thao tác dễ dàng hơn.
Căn hộ của Kỳ Trầm Yến nằm trong khu biệt thự Hồ Cảnh, một khu vực dành cho giới thượng lưu giàu có thực thụ.
Hơn nữa không phải cứ có tiền là mua được, người sống ở đây ngoài giàu sang thì còn phải có quyền thế nhất định.
Khu dân cư này kết hợp hoàn mỹ giữa cảnh quan nhân tạo và tự nhiên, tạo nên một không gian sống thanh bình và thơ mộng.
Tính bảo mật và riêng tư ở đây cực kỳ cao, tại các lối ra vào luôn có nhân viên an ninh trực suốt hai mươi tư giờ và phải nhận diện khuôn mặt mới có thể vào trong.
Dĩ nhiên đối với những chủ hộ cũ thường xuyên lui tới, nhân viên an ninh đã nhẵn mặt nên sẽ trực tiếp cho xe vào.
Gương mặt của Kỳ Trầm Yến có độ nhận diện rất cao nên nhân viên an ninh liền nhiệt tình chào hỏi anh.
Thế nhưng, anh ta lại kinh ngạc phát hiện ra, trên xe của Kỳ Trầm Yến vậy mà còn có một cô gái.
Kỳ Trầm Yến thản nhiên giới thiệu: “Đây là vợ tôi, Dụ Lê.”
Nhân viên an ninh chấn động vì Kỳ Trầm Yến thế mà lại lẳng lặng kết hôn, sau đó lại càng sửng sốt hơn khi Vụ trưởng Kỳ, người vốn dĩ khó thoát kiếp độc thân nhất, nay lại làm một bước tới luôn như vậy?
Thật ra với gương mặt lạnh lùng cấm dục cùng phong thái làm việc của Kỳ Trầm Yến thì đừng nói là nhân viên an ninh, đến cả người nhà cũng sợ anh sẽ tự cao tự đại rồi sống cô độc đến già.
Nhưng không ngờ anh lại âm thầm làm một vố lớn như thế này.
Anh nhân viên an ninh gật đầu lia lịa: “Chào Kỳ phu nhân, chào mừng phu nhân về nhà!”
Đúng là nhân viên an ninh khu nhà giàu, sự nhiệt tình và tố chất này không phải thứ mà những khu dân cư bình thường có thể so bì được.
Dụ Lê cũng mỉm cười chào lại một tiếng.
Chiếc Porsche Cayenne từ từ lăn bánh rồi dừng lại trước một căn biệt thự.
Khi vào cửa, Kỳ Trầm Yến nhập mật mã một lần ngay trước mặt Dụ Lê.
Sau đó anh nghiêng người nói: “Em hãy nhập khuôn mặt và dấu vân tay đi. Nếu cảm thấy mật mã này khó nhớ thì có thể đổi thành dãy số em thường dùng.”
Sự chiều chuộng của Kỳ Trầm Yến thực sự nằm ngoài dự liệu của Dụ Lê.
Cô vốn tưởng người đàn ông này sẽ rất khó gần, nhưng anh lại chu đáo ở mọi mặt, thậm chí còn sẵn sàng vì cô mà thay đổi thói quen.
“Không cần đâu. Tuy người ta nói mang thai sẽ ngốc ba năm, nhưng dù sao tôi cũng là biên tập viên, chưa đến mức không nhớ nổi sáu con số mật mã đâu.”
Dụ Lê làm một động tác nhỏ thể hiện vẻ tự tin “trong tầm tay”.
Căn biệt thự có năm tầng và được chia làm hai khu vực đỗ xe.
Phía trên mặt đất ngay trước cửa có một bãi đỗ xe lớn, có thể đậu cùng lúc hai chiếc.
Trong khi đó diện tích hầm gửi xe dưới đất cực kỳ rộng lớn, Dụ Lê chỉ mới liếc mắt nhìn qua cửa hầm đã thấy vô số siêu xe đậu bên trong, nhiều chiếc thậm chí còn mới tinh như chưa từng được lăn bánh.
“Chìa khóa xe đều nằm trong chiếc hộp này, xe của anh hơi nhiều nên mỗi chiếc đều được phân biệt bằng biển số xe, em muốn lái chiếc nào cứ tự nhiên lấy nhé.”
Dụ Lê đờ người ra rồi khẽ gật đầu một cái.
Đây chính là cuộc sống xa hoa của người giàu, mỗi ngày đổi một chiếc xe đó sao?
Nói không ngoa chứ cô chính là “chiến thần micro” ở quán KTV đấy. Bình thường mỗi khi được nghỉ rảnh rỗi, cô thích nhất là cùng hội chị em thân thiết chạy đi hát hò cả buổi chiều.
Chỉ là vào các ngày lễ, các quán KTV thường rất đông khách, đôi khi còn không đặt được phòng. Vả lại chi phí tối thiểu cũng cả trăm tệ mà còn không cho mang theo đồ ăn bên ngoài vào, thật sự phải đánh giá kém.
Giờ đây đã có rạp chiếu phim gia đình tích hợp hát hò thế này, đến lúc đó rủ bạn thân qua chơi thì cuộc sống đúng là sướng như tiên.
“Tầng một chủ yếu là phòng khách, nhà bếp và một phòng ngủ cho khách nhưng hơi nhỏ. Phòng ngủ chính ở tầng hai.”
Kỳ Trầm Yến nói ngắn gọn vài câu rồi nhấn nút thang máy.
Dụ Lê há hốc mồm: “C-còn có cả thang máy ư?”
“Tầng năm hơi cao một chút nên để thuận tiện cho việc đi lại, tôi đã lắp thêm thang máy.”
Chủ yếu là do Kỳ Trầm Yến không muốn lãng phí thời gian vào việc đi lên đi xuống cầu thang.
Vừa giới thiệu, Kỳ Trầm Yến vừa xách hành lý đẩy cửa phòng ngủ chính ra, cất đồ đạc vào trong.
Dụ Lê phản ứng chậm một nhịp: “Đợi đã, phòng ngủ chính không phải là phòng anh ở sao? Thật ra tôi ở phòng ngủ phụ là được rồi, anh không cần phải nhường cho tôi đâu.”
Cô cảm thấy mình rất hào phóng và hiểu chuyện, nhưng Kỳ Trầm Yến lại quay đầu nhìn cô, ánh mắt dường như hiện lên chút bất lực.
“Dụ Lê, lúc kiểm tra ở bệnh viện ban ngày bác sĩ cũng đã nói rồi, khi cái thai lớn dần thì sẽ có nhiều lúc em thấy bất tiện. Đặc biệt là khi trở mình lúc ngủ hay thức dậy vào ban đêm, bên cạnh nhất định phải có người chăm sóc.”
Sau khi đưa ra lý do, anh mới hỏi lại: “Em vẫn muốn ngủ riêng phòng với tôi sao?”
Mặt Dụ Lê hơi đỏ lên, cô lắp bắp đáp: “V-vậy thì được thôi.”
Sau khi đi tham quan một vòng, Dụ Lê đã khá quen với môi trường trong ngôi nhà mới.
Cô cảm thấy đã đến lúc bàn chuyện chính sự rồi.
“Anh có rảnh không, tôi muốn bàn với anh...”
Lời còn chưa dứt, điện thoại của Kỳ Trầm Yến đã đổ chuông.
Anh ra hiệu rồi nói: “Tôi nghe điện thoại xong sẽ quay lại. Em có thể đi tắm trước, tôi sẽ cố gắng kết thúc công việc sớm.”
Nghe câu này thì chắc đây là một cuộc gọi quan trọng, không thể kết thúc trong một sớm một chiều.
Dụ Lê chỉ đành nuốt nửa câu còn lại vào trong bụng.
Có lẽ sau khi mang thai thường dễ buồn ngủ, chưa đến tám giờ mà Dụ Lê đã bắt đầu ngáp ngắn ngáp dài.
Cô đi tắm đã.
Từ phòng tắm bước ra, một tay cô đang lau tóc, một tay tìm máy sấy thì cô bạn thân gọi video tới.
“Dụ! Tiểu! Lê! Cậu có biết lúc tớ về nhà, thấy trong nhà trống mất một nửa, còn tưởng là bị trộm vào rồi không hả? Đúng là đồ trọng sắc khinh bạn! Vô tình vô nghĩa! Vô lý hết sức! Cậu vậy mà dám bỏ rơi tớ để chạy theo lão chồng hờ kia! Tớ giận rồi, hậu quả nghiêm trọng lắm đấy, không dỗ dành được đâu. Tớ sẽ cắt đứt quan hệ với cậu trong mười phút, hừ!”
Dụ Lê chỉ dùng một câu đã nắm thóp được cô ấy: “Trong biệt thự của lão chồng hờ có một phòng chiếu phim siêu lớn, xem phim hay hát KTV đều được cả. Chờ anh ấy đi công tác, tớ sẽ đưa cậu đến đây chơi nhé.”
Kỳ Hi không trụ vững nổi mười giây, ngay lập tức đổi phe: “Vậy thì phạt cậu lúc hát KTV không được cầm mic!”
Dụ Lê ôm ngực: “Cục cưng à, cậu độc ác quá đi!”
“Này, cậu đừng có rung camera nữa, phòng ngủ này rộng thật đấy. Lão chồng hờ của cậu giàu thật, ngay cả phòng ngủ phụ mà cũng to thế này sao?”
Dụ Lê khẽ ho một tiếng: “Thật ra đây không phải phòng ngủ phụ.”
Kỳ Hi kinh ngạc: “Anh ta nhường phòng ngủ chính cho cậu ở luôn hả? Đúng là người đàn ông tốt, cộng cho anh ta hai điểm.”
“Cục cưng à, liệu có khả năng thứ ba nào không nhỉ?”
Dụ Lê từ tốn gợi ý, Kỳ Hi mới phản ứng chậm chạp mà “ồ” lên một tiếng. Miếng dưa chuột đắp trên mặt cũng vì cô ấy bật dậy quá nhanh mà rơi xuống.
“Hai người ngủ chung giường á? Cầm thú! Đúng là đồ cầm thú mà! Dụ cậu đi thì cũng thôi đi, quay qua quay lại đã ngủ chung giường với cậu, chắc không quá hai ngày nữa là cậu bị ăn sạch sành sanh cho mà xem. Đúng là thâm sâu kế hiểm, đúng là con cáo già gian xảo!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [SỰ KIỆN] 💎 QUỐC KHÁNH RỘN RÀNG – NGẬP TRÀN KIM CƯƠNG! 💎
Đặc biệt ưu đãi nhiều hơn cho các khách VIP sở hữu tài khoản Premium ạ!!!
🎉 Chỉ trong 3 ngày (31/8 - 2/9), Toidoc tung deal cực hời áp dụng nạp từ 100K - 1 Triệu (Không giới hạn số lượt sử dụng)
• Tài khoản thường: Tặng thêm 10% - 15% kim cương
• Tài khoản Premium: Tặng thêm 15% - 20% kim cương
👉 Thông tin chi tiết tại bài đăng của Toidoc Support! LINK
👉 NẠP CÀNG LỚN - ƯU ĐÃI CÀNG NHIỀU - NẠP NGAY🔥
📌 Link nạp kim cương tự động: https://toidoc.org/phuong-thuc-nap/tu-dong
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
