Dụ Lê phì cười một tiếng.
"Mới chỉ là một con cá ngựa nhỏ thôi mà anh đã nhìn ra nó đáng yêu rồi sao?"
Kỳ Trầm Yến lại trưng ra vẻ mặt vô cùng nghiêm túc: "Nếu như đứa bé giống em thì nhất định sẽ rất đáng yêu."
Dụ Lê ngượng chín mặt.
Rốt cuộc là ai đã đồn trên mạng rằng, Kỳ Trầm Yến sở hữu gương mặt cấm dục thế này thì chắc chắn là một lão già cổ hủ không biết lãng mạn chứ?
Mấy lời tình tứ mê hoặc lòng người thế này mà anh có thể thốt ra một cách tự nhiên như vậy, quá cao tay!
Dụ Lê bị trêu ghẹo đến mức khuôn mặt xinh xắn đỏ bừng, cô khẽ nói: "Nếu đứa bé giống anh thì cũng rất tốt mà."
Bác sĩ ở bên cạnh cũng trêu chọc: "Tôi thấy hai vợ chồng trẻ nhà mình đều có ngoại hình rất nổi bật, em bé chắc chắn cũng sẽ rất xinh đẹp. Hai người không cần phải khiêm tốn nhường qua nhường lại đâu."
Dụ Lê rất muốn nói, Kỳ Trầm Yến vẫn đang đeo khẩu trang che hơn nửa khuôn mặt, bác sĩ rốt cuộc nhìn kiểu gì mà thấy anh cũng rất đẹp trai vậy?
Thế nhưng cho dù không nhìn mặt thì riêng khí chất này của Kỳ Trầm Yến đã rất xuất chúng và nổi bật.
Sau khi làm siêu âm xong, trên vùng bụng dưới sẽ còn vương lại lớp gel siêu âm dính dớp, cảm giác vô cùng khó chịu.
Bác sĩ vừa thu hồi thiết bị lại vừa căn dặn: "Dùng khăn giấy lau bụng cho vợ cậu đi."
Kỳ Trầm Yến xé khăn giấy ra, động tác của anh vẫn còn mang theo sự cứng nhắc vì chưa mấy thành thạo.
Mặc dù có lớp khăn giấy ngăn cách nhưng đầu ngón tay anh vẫn khó tránh khỏi việc chạm vào vùng da mềm mại trên bụng dưới của cô.
Kỳ Trầm Yến không kìm được mà nín thở. Mặc dù động tác chưa quen nhưng anh vẫn cố gắng thực hiện thật nhẹ nhàng, tỉ mỉ lau sạch từng chút lớp gel siêu âm.
Còn Dụ Lê là người được lau, cô lại càng cảm thấy cả người như có luồng điện chạy qua. Đó là một cảm giác cực kỳ không tự nhiên, khiến nhịp tim vô thức tăng nhanh.
Dụ Lê có chút lúng túng, luống cuống tay chân.
"Đừng vội, cầm giúp tôi cái này một lát."
Kỳ Trầm Yến điềm tĩnh đưa đồ vật trên tay cho Dụ Lê. Sau đó anh cúi đầu nâng tay lên, giúp cô cài lại thắt lưng rồi nhẹ nhàng kéo vạt áo len đang cuộn lên xuống.
Sau khi kéo xuống, anh còn tỉ mỉ vuốt phẳng lại áo. Chờ khi cô đã chỉnh trang xong thì anh mới đón lấy những món đồ lặt vặt từ tay cô.
"Xin hỏi khi nào thì chúng tôi có thể lấy được phiếu kết quả ạ?"
Mặc dù đây là lần đầu tiên Kỳ Trầm Yến đưa Dụ Lê đi khám thai, nhưng ngoại trừ lúc tiếp xúc thân thể có chút cứng nhắc thì những phương diện khác anh đều vô cùng chu đáo.
Ngược lại là Dụ Lê, cô giống như một tân binh đang luống cuống tay chân, chính cô cũng chẳng biết mình đang bận rộn vì cái gì.
Quần áo thì do Kỳ Trầm Yến giúp cô chỉnh lại, đồ đạc cũng do một tay anh cầm, ngay cả việc khi nào có kết quả cũng là anh nghĩ đến để hỏi bác sĩ trước.
Chẳng lẽ phụ nữ mang thai sẽ ngốc ba năm thật sao? Cô mới chỉ mang bầu có một tháng mà đã bắt đầu thấy ngốc rồi, vậy đến khi mang thai đủ mười tháng thì chẳng phải sẽ bị đãng trí luôn sao?
"Thông thường là từ ba mươi phút đến một tiếng, cậu cứ quẹt thẻ bảo hiểm y tế ở máy bên ngoài là có thể in được phiếu kết quả ngay thôi."
Dụ Lê lên tiếng cảm ơn bác sĩ rồi cùng Kỳ Trầm Yến bước ra ngoài.
Trong thời gian chờ đợi kết quả, Dụ Lê lại cùng Kỳ Trầm Yến đi làm thủ tục lập hồ sơ theo dõi thai kỳ cho đứa bé.
Trên sổ tuy rằng không có ảnh chụp nhưng vẫn có tên họ đầy đủ.
Sau khi nhìn thấy cái tên trong cột thông tin của người cha là "Kỳ Trầm Yến", nữ y tá không khỏi tò mò mà liếc nhìn anh thêm vài lần.
Thế nhưng ngay sau đó y tá đã tự mình phủ nhận suy nghĩ vừa lóe lên trong đầu.
Làm sao có thể chứ, vị phát ngôn viên quyền cao chức trọng, nổi tiếng khắp mọi nhà kia, làm sao có thể đã kết hôn lại còn có con được?
Nhất định là bản thân đã suy nghĩ quá nhiều rồi.
Thật đáng tiếc, nữ y tá đã tự mình loại bỏ đáp án chính xác nhất.
Sau khi lập xong hồ sơ thai kỳ thì cũng đã đến lúc lấy được phiếu kết quả siêu âm.
Dụ Lê cầm tờ phiếu kết quả trên tay rồi cứ ngắm nghía mãi một cách đầy kỳ thú.
"Chỉ có một điểm nhỏ xíu thế này thôi, nhưng mà nhìn cái hình dáng này đúng là rất giống con cá ngựa nhỏ nhỉ?"
Kỳ Trầm Yến cũng cúi đầu xuống, ghé sát lại để cùng cô quan sát kỹ hơn.
"Mới một tháng nên vẫn chỉ là phôi thai thôi, đợi khi số tháng lớn hơn một chút thì em sẽ thấy được rõ ràng hơn."
Dụ Lê vừa mới ngẩng đầu lên thì trán cô vừa vặn va phải trán của Kỳ Trầm Yến, cô theo bản năng mà kêu khẽ một tiếng.
Cô buột miệng nói: "Tai nạn lao động rồi nhé, không đền cho tôi một triệu tệ là tôi nằm xuống đây không đi đâu nữa đấy!"
Trước đây cô thường xuyên bày trò nghịch ngợm với cô bạn thân, hễ cứ va vào nhau là sẽ lập tức mở miệng đòi bồi thường. Vậy nên đầu óc cô còn chưa kịp phản ứng thì lời đùa giỡn đã thốt ra rồi.
Sau khi nói xong thì Dụ Lê mới cảm thấy hối hận vô cùng.
Xem cái miệng hư hỏng của cô này!
Kỳ Trầm Yến đưa tay ra xoa nhẹ lên trán cô rồi trầm giọng hỏi: "Bị đau à?"
Lòng bàn tay của người đàn ông rất lớn và rộng rãi, nó mang theo hơi ấm khác hẳn với cơ thể cô, khiến cô cảm thấy như vùng trán đang bị đốt cháy nhẹ vậy.
"Không có đâu, tôi chỉ nói đùa chút thôi..."
Kỳ Trầm Yến lại khẽ cười một tiếng: "Vừa hay đến giờ cơm rồi. Em muốn ăn gì, coi như làm quà bồi thường cho em nhé?"
Bây giờ đã hơn năm giờ chiều, đúng là đã đến giờ dùng bữa tối.
Dụ Lê suy nghĩ một chút rồi nói: "Tôi muốn ăn gì cay cay, anh có ăn được miến chua cay không?"
Trong đôi mắt vốn luôn ung dung tự tại của Kỳ Trầm Yến hiếm khi hiện lên một chút bối rối.
"Miến chua cay? Đó là một loại mì sợi à?"
Hóa ra vị đại thiếu gia đỉnh cấp này đúng thật là không ăn khói lửa nhân gian, ngay cả món miến chua cay mỹ vị như thế mà cũng chưa từng nếm qua. Đúng là một thiếu sót lớn trong đời mà!
"Tôi biết một quán miến chua cay rất ngon, bình thường không muốn nấu cơm thì đó là lựa chọn hàng đầu của tôi và bạn thân. Để tôi đưa anh đi ăn thử nhé?"
Kỳ Trầm Yến đương nhiên là không có ý kiến.
Từ bệnh viện bước ra, Dụ Lê mới phát hiện chiếc xe công vụ Hồng Kỳ kia đã không còn ở đó nữa, thay vào đó là chiếc Porsche Cayenne màu đen mà Kỳ Trầm Yến đã từng lái trước đây.
Còn thư ký đã đứng chờ ở bên ngoài được một lúc. Khi vừa nhìn thấy Kỳ Trầm Yến thì cậu ấy liền chạy bước nhỏ tới, đưa chìa khóa xe cho anh.
"Vụ trưởng."
Kỳ Trầm Yến ừ một tiếng rồi đón lấy chìa khóa xe từ tay cậu ấy.
Thư ký lại quay đầu sang, vô cùng nhiệt tình mà chào Dụ Lê: "Chào phu nhân ạ!"
Thực ra thư ký cũng mới chỉ biết chuyện này cách đây một tiếng trước.
Nói một cách chính xác thì cậu ấy đã nhận được tin nhắn từ Vụ trưởng, bảo cậu ấy lái chiếc Cayenne đang đỗ ở sân bay đến Bệnh viện Nhân dân số 1, vì anh vừa mới đưa vợ đi khám thai xong.
Trời mới biết khi nhận được tin nhắn này, thư ký đã kinh ngạc đến mức nhảy dựng lên khỏi chỗ ngồi, làm cho những đồng nghiệp xung quanh cũng được một phen hú vía.
Thư ký cũng chẳng biết mình nên kinh ngạc vì chuyện Vụ trưởng đã kết hôn, hay là kinh ngạc vì chuyện anh ấy sắp được làm cha nữa!
Vụ trưởng đúng là quá kín kẽ rồi, giấu chuyện kết hôn thì cũng thôi đi, đến cả chuyện vui lớn như sắp làm cha mà anh cũng giấu giếm không để rò rỉ một chút tin tức nào.
Nhưng mà cũng phải công nhận là vợ của Vụ trưởng thật sự rất xinh đẹp.
Mặc dù không thể so sánh với những đại mỹ nhân trong giới giải trí, nhưng cô ấy cũng thuộc hàng da trắng mặt xinh và sở hữu một khí chất linh hoạt vô cùng đặc biệt.
Hóa ra kiểu người mà Vụ trưởng yêu thích lại là hình mẫu như thế này sao?
Kỳ Trầm Yến lên tiếng giới thiệu về thân phận của Thư ký.
Dụ Lê hào phóng chào hỏi đối phương rồi mới nhỏ giọng hỏi anh: "Không phải anh nói chúng ta kết hôn bí mật sao, để thư ký của anh biết được quan hệ của chúng ta như vậy thì có sao không?"
"Kết hôn bí mật chỉ là không công bố với đại chúng, hơn nữa đó cũng chỉ là để bảo vệ sự riêng tư của em, còn những người thân cận bên cạnh biết thì đương nhiên không có vấn đề gì."
Dụ Lê ồ một tiếng: "Vậy khi nào anh có thời gian thì tôi giới thiệu cô bạn thân của tôi cho anh làm quen nhé?"
Mặc dù Kỳ Trầm Yến và Dụ Lê quen biết nhau chưa lâu, nhưng anh thường xuyên nghe cô nhắc về bạn thân của mình.
Điều đó chứng tỏ đối phương là một người vô cùng quan trọng đối với cô, mà việc Dụ Lê muốn giới thiệu anh với người quan trọng của mình cũng cho thấy cô đã thực sự công nhận thân phận người chồng của anh.
Khóe môi Kỳ Trầm Yến khẽ nhếch lên: "Được chứ, em cứ sắp xếp đi."
Thư ký đưa xe xong thì rời đi ngay, Kỳ Trầm Yến đích thân lái xe đưa Dụ Lê đến quán miến chua cay mà cô nhắc tới.
Đây là một cửa hàng có những gian phòng nhỏ được ngăn cách riêng biệt, mặc dù hiệu quả cách âm không tốt lắm nhưng vẫn giữ được sự riêng tư.
Dụ Lê quen cửa quen nẻo mà quét mã gọi một phần miến chua cay thịt bằm mà cô vẫn thường ăn, sau đó còn gọi thêm một phần thịt bò và trứng ốp la.
"Anh thích ăn hương vị như thế nào?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [SỰ KIỆN] 💎 QUỐC KHÁNH RỘN RÀNG – NGẬP TRÀN KIM CƯƠNG! 💎
Đặc biệt ưu đãi nhiều hơn cho các khách VIP sở hữu tài khoản Premium ạ!!!
🎉 Chỉ trong 3 ngày (31/8 - 2/9), Toidoc tung deal cực hời áp dụng nạp từ 100K - 1 Triệu (Không giới hạn số lượt sử dụng)
• Tài khoản thường: Tặng thêm 10% - 15% kim cương
• Tài khoản Premium: Tặng thêm 15% - 20% kim cương
👉 Thông tin chi tiết tại bài đăng của Toidoc Support! LINK
👉 NẠP CÀNG LỚN - ƯU ĐÃI CÀNG NHIỀU - NẠP NGAY🔥
📌 Link nạp kim cương tự động: https://toidoc.org/phuong-thuc-nap/tu-dong
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
