Khi ngôi trường bắt đầu trở nên vắng vẻ hơn cũng là lúc Triều Kim Nghiên lặng lẽ đi tới nhà xe để lấy xe ra về, với bộ dạng của mình lúc này cô không thể đến kịp quán nướng được nên đành gọi xin nghỉ một hôm, trời bên ngoài mưa ngày càng lớn Triều Kim Nghiên lại không mang theo áo mưa, nên đành đợi đến khi tạnh mưa mới có thể về.
Bác bảo vệ nhìn cô ngồi co rút bên chiếc xe nên đi tới hỏi.
“Mọi người về rồi sao con chưa về?”
“Con...!đợi tạnh mưa mới về ạ, tại con quên mang áo mưa.”
Bác bảo vệ nhìn bộ dạng nhem nhuốc của cô lại có mùi hôi thối của rác bốc lên, thật ra lúc sáng ông đi ngang qua lớp của cô thì có thấy cô gái bị đám bạn xúm lại ra sức bắt nạt, ông liền nhớ lại thì ra đó là cô.
Nhìn cô tội nghiệp và đáng thương như vậy ông liền đưa cho cô chiếc áo mưa của mình.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

