Tiếng giày cao gót của Thẩm Nhất Đang vang vọng cả căn phòng, đôi môi nhếch lên cười khinh bỉ, cô biết trước ngày này sẽ xảy ra mà, vốn dĩ cô từng bị đối xử không tốt như vậy rồi thì đương nhiên bà ta làm sao có thể yên ổn sống tốt hơn cô được chứ? Thẩm Nhất Đang hất tóc rồi ngồi xuống chiếc ghế xoay qua xoay lại.
“Mày vào đây làm gì?”
Lục Diễm quay đầu lại trợn tròn mắt quát Thẩm Nhất Đang, trông bộ dạng thê thảm của bà ta thật không nghĩ rằng mới ngày nào còn được cưng như trứng mỏng mà ngày hôm nay lại bị nhốt chẳng khác gì một con chó già cả, đúng là cuộc đời lên voi xuống chó mấy hồi nhỉ?
“Vào xem kịch hay, trông bà thê thảm thật đấy, thật xui xẻo cho bà vì để hình ảnh đó lọt vào máy của tôi, chỉ là trong lúc nghịch sơ ý đăng lên thôi mà.”
“Mày...”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



