Lúc này Triều Kim Nghiên cố gắng đứng dậy gượng người để tiếp tục tập luyện vì về nhà không có chỗ để luyện tập, lại chẳng có giày để tập luyện nên cô phải cố gắng quên đi nỗi sợ đó, đưa tay bật nhạc lên và bắt đầu chìm vào giai điệu ngân vang, những lời nói rùng rợn lúc nãy của Thẩm Nhất Đang cứ vang mãi trong đầu của cô làm cô chẳng thể nào tập trung được, thỉnh thoảng đưa mắt nhìn ra bên ngoài rồi giáo vác nhìn xung quanh.
“Chắc cậu ấy chỉ dọa mình thôi, không sao đâu!”
Tự trấn an bản thân mình, cô mở nhạc lớn hơn để giải bớt căng thẳng.
Đột nhiên lúc này tiếng cửa phòng bên cạnh vang lên tiếng động mạnh làm cho Triều Kim Nghiên hoảng hốt ngồi bệt xuống đất hai tay che mặt lại, sau khi thấy ổn rồi thì nhanh chóng thu dọn mọi thứ lại sạch sẽ.
“Tự mình hù mình thôi, chắc là gió.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)
