Nhưng lúc này người đàn ông đã không còn giữ được dáng vẻ gầy gò đến mức không mặc vừa quần áo nữa, bụng của ông ta phình to như một quả bóng khổng lồ, gần như làm rách bộ đồ quá rộng.
Ông ta đang nằm bò trên sàn với tư thế kỳ lạ, đôi chân gầy gò không thể chống đỡ cái bụng quá khổ, chỉ còn cách hạ thấp trọng tâm cơ thể, dùng cả hai tay để chống đỡ.
Những sợi dây đỏ chính là thứ phóng ra từ cơ thể ông ta, kết nối với chiếc bụng khổng lồ giống như nhện phun tơ.
“Sao cậu lại...” Đôi mắt đỏ ngầu của người đàn ông nhìn chằm chằm vào tay Dịch Hành đang nắm dây đỏ, khuôn mặt lộ ra vẻ kinh ngạc.
Sau đó như nghĩ ra điều gì, ông ta bỗng nhiên tỏ vẻ ngộ ra, nói:
“Hóa ra cậu đã thức tỉnh năng lực rồi, là phản ứng nhanh, tốc độ hay dự cảm nguy hiểm?”
Hiển nhiên ông ta không đợi Dịch Hành trả lời mà tự nói tiếp:
Dịch Hành mở to mắt, nhìn những sợi dây đỏ cuốn lấy cổ tay, mắt cá chân, thắt lưng và thậm chí cả cổ của mình.
Những sợi dây đỏ liên tục quấn quanh người cậu, vòng này đến vòng khác, càng quấn càng chặt, càng quấn càng nhiều như thể muốn bao trọn lấy cậu vào bên trong.
“Tôi đổi ý rồi, tôi không ăn cậu nữa, tôi sẽ biến cậu thành dụng cụ nuôi tơ nhện.”
Người đàn ông giống như một con nhện, tay chân đều dùng để bò dưới đất, bò quanh nửa thân người đã bị bao phủ bởi những sợi tơ đỏ máu, đôi mắt lóe lên sự hưng phấn.
Ông ta cười khẽ nói:
“Cơ thể này của cậu chắc hẳn sẽ nuôi được ba sợi tơ nhện.”
“Chỉ có vậy thôi sao?” Dịch Hành nhíu mày.
Người đàn ông nhện ngẩng đầu, không hài lòng liếc Dịch Hành.
“Cậu tưởng Huyết Chu Ti dễ nuôi lắm sao? Với một kẻ vừa mới thức tỉnh năng lực như cậu, cùng lắm cũng chỉ có thể nuôi được ba sợi! Tôi làm thợ săn bao nhiêu năm nay, cũng chỉ tích trữ được 22 sợi Huyết Chu Ti thôi...”
Giọng ông ta bỗng ngừng lại, quay đầu nhìn về một góc nào đó, khuôn mặt hiện lên vẻ hối hận như thể ông ta đang hối hận vì đã nói với Dịch Hành những điều này.
Người nhện nhìn về phía chỉ có không khí, không có gì khác ngoài sự trống rỗng.
Hoặc có lẽ... cũng giống như ông ta, có một màn sáng đang theo sát và phát sóng trực tiếp.
Dịch Hành thoáng nghĩ về khả năng đó nhưng không suy xét sâu hơn vì cậu không quan tâm đến màn sáng hay những thứ khác. Điều duy nhất cậu quan tâm là việc người nhện chỉ có 22 sợi Huyết Chu Ti.
Mà những sợi Huyết Chu Ti đã được ông ta phóng ra hai lần, cộng lại vừa đủ 22 sợi.
Dịch Hành không muốn tin điều này, cậu hơi nghiêng đầu nhìn vào màn hình phát sóng trực tiếp, muốn xem những người đang bình luận bằng dòng chữ màu có biết gì không.
[Ngu ngốc, lại tự hé lộ năng lực ngay trong buổi phát sóng, tưởng không có người trốn thoát nào xem trực tiếp à?]
Đây là bình luận màu đỏ.
[22 sợi Huyết Chu Ti, có thật không?]
[Có lẽ đúng.]
[Haiz, lần trước có người trốn thoát đã buộc ông ta phóng ra 19 sợi rồi, coi như ép ông ta đến cực hạn. Đáng tiếc... người đó chết ngay trước cửa ra vào.]
Những dòng bình luận màu xanh.
Dịch Hành xem xong, lòng dần chìm xuống. Cậu thu ánh mắt về, không cam lòng hỏi trực tiếp người nhện:
“Thật sự chỉ có vậy thôi sao? 22 sợi?”
Những sợi Huyết Chu Ti đang quấn quanh người cậu đã dừng lại, dường như người nhện đã cạn kiệt tơ, không chỉ số lượng mà cả độ dài cũng đã đến giới hạn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)