Khi hình ảnh xuất hiện, những dòng bình luận trắng xóa nối tiếp nhau hiện ra trên màn hình.
[Người mất tích đã trở lại!]
[Dịch Hành, cuối cùng cậu cũng phát sóng rồi.]
[Cậu lười rồi nhé, trước đây lúc nào cậu cũng phát sóng vào bốn, năm giờ sáng làm bữa sáng, hôm nay tận tám giờ mới lên sóng!]
[Không có Dịch Hành để xem, tôi không ăn nổi cơm.]
[Ơ? Đợi đã, lại ở khu vực trò chơi, hôm nay vẫn là phát sóng trò chơi sao?]
Dịch Hành nhìn thấy bình luận, đáp lại: “Tôi hy vọng là phát sóng về ẩm thực, đã lâu rồi tôi chưa ăn nấm.”
[Tuyệt quá, phát sóng ẩm thực trong phó bản trò chơi.]
[Dịch Hành của tôi chính là streamer ẩm thực mạnh nhất khu trò chơi!]
[Nấm, nấm, xào nấm, hầm nấm, nướng nấm~]
Nhìn những dòng bình luận về các cách chế biến nấm, Dịch Hành càng thêm mong chờ, không kìm được mà tăng tốc bước đi, lướt qua vài người đi đường với dáng đi hơi kỳ quặc.
Những làn hương nhè nhẹ theo đó bay đến khiến Dịch Hành dừng bước một chút, ngoảnh đầu nhìn về phía những người vừa đi qua.
Trùng hợp thay, họ cũng dừng lại, từ từ quay người lại một cách cứng nhắc, đôi mắt trống rỗng nhìn về phía Dịch Hành.
Ngay sau đó, như xác nhận được điều gì, họ đồng loạt lao về phía cậu.
[Zombies! Phó bản này đúng là về zombies rồi.]
[Thật sự là zombies à?]
[Mắt vô hồn, miệng sùi bọt mép, cử động cứng ngắc, chỉ thiếu mỗi việc phân hủy nữa thôi, không phải zombies thì cũng gần giống rồi.]
Thứ tiếp cận cậu nhanh nhất là một con chó đen lớn. Nó nhảy lên cao, miệng há rộng, định cắn vào cổ Dịch Hành.
Chân Dịch Hành vẫn đứng yên tại chỗ nhưng thân mình đã ngả ra phía sau.
Phần trên cơ thể cậu song song với mặt đất và con chó bay qua thân thể cậu.
[Cơ thể dẻo dai quá!]
[Ôi trời, giờ tôi tin đây là một trò chơi rồi, cơ thể này chắc chắn là được mô phỏng, không một kẻ ham ăn nào có thể linh hoạt như vậy sau khi ăn tới hai mươi bát!]
Dịch Hành đã xác định được nguồn gốc của mùi hương nhè nhẹ kia, nó phát ra từ cơ thể của con chó kỳ lạ và những người kỳ lạ kia.
Sau khi xác nhận điều này, cậu lập tức đưa tay lên, chộp lấy dây xích chó vừa bay qua đầu mình đồng thời thẳng người dậy và kéo con chó đen lớn trở lại.
“Gâu! Gừ gừ...
Trước khi những chiếc xe kịp va chạm vào vật gì, Dịch Hành đã nhanh chóng kéo người lái xuống khỏi xe.
Hai người, ba người, bốn người… Càng bắt được nhiều người, dây dắt chó cũng không đủ dài, Dịch Hành buộc phải gỡ cà vạt hoặc thứ gì đó từ những người đó để trói họ lại.
Khi một cô bé loạng choạng chạy tới, vung tay lên cố gắng bắt lấy tay Dịch Hành để cắn, cậu đã không còn gì để trói người.
Đang bối rối thì một cô gái xuất hiện, dùng vài tờ khăn giấy che mũi miệng, kéo cô bé ra khỏi Dịch Hành rồi lấy chiếc túi đeo chéo của mình quấn quanh người cô bé.
Sau đó không nói không rằng, cô ấy dùng đám khăn giấy trên tay áp vào mặt Dịch Hành.
Dịch Hành lùi lại để tránh, đôi mắt sâu thẳm nhìn chăm chú vào cô gái trẻ trước mặt.
Đôi mắt cô gái sáng ngời nhưng cơ thể lại tỏa ra một hương thơm nhè nhẹ của nấm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)