Thành viên phụ trách thu thập thông tin mở máy tính, gửi bản ghi hình vào tài khoản của An Vô Mộng kèm theo thông tin chi tiết về Dịch Hành.
Sau khi hoàn tất, anh ta nhìn hộp đồ ăn gần như chưa đụng tới của An Vô Mộng, hơi do dự hỏi: "Bát miến này làm sao đây?"
"Đội trưởng chắc không ăn đâu, đưa tôi đi, tôi có thể ăn thêm một phần nữa." Một thành viên đang ăn ngấu nghiến nói.
Mọi người không ai phản đối.
Chỉ là khi người đó ăn xong bát của mình, chuẩn bị với lấy bát của An Vô Mộng, cánh cửa văn phòng đột nhiên mở ra.
An Vô Mộng bước ra, nhìn quanh, thấy bát miến còn để trên bàn, lập tức sải bước lớn đi tới, bưng bát miến trở lại văn phòng.
Máy tính trên bàn làm việc vẫn mở, hiện đang chiếu lại đoạn phát sóng trực tiếp của Dịch Hành và màn hình vừa tạm dừng tại cảnh Dịch Hành bắt đầu ăn miếng Huyết Chu Ti đầu tiên.
An Vô Mộng đặt bát miến lên bàn, những sợi miến bị thấm đầy dầu ớt đỏ, nhìn thoáng qua còn có vài phần giống với Huyết Chu Ti.
Anh ngồi xuống trước máy tính, cầm đũa lên rồi mới tiếp tục để video phát tiếp.
***
Dịch Hành ngủ một giấc đến khi tự nhiên tỉnh dậy. Khi mở mắt, cậu nhìn thấy chút ánh sáng le lói lọt qua khe rèm cửa, vẫn chưa chắc chắn về thời gian.
Cậu đưa tay đặt lên bụng, không có cảm giác đói, vẫn còn no.
Lần đầu tiên cậu không bị đói mà tỉnh giấc, điều này khiến cậu hôm nay có tâm trạng tốt.
Phía trên cùng của quang màn hiển thị số điểm của cậu và một biểu tượng giống hình ngôi nhà.
Nhấp vào biểu tượng đó, một dãy kệ hàng hiện ra.
Trên kệ có đủ loại quần áo, vũ khí, thức ăn, vv. Ở phía dưới mỗi món đều có ghi giá bán bằng điểm số.
Bánh mì, bánh bao, bánh quy, sô-cô-la… những loại thức ăn được bán trên kệ đều quá bình thường, bình thường đến mức không gợi lên chút ham muốn mua sắm nào ở cậu.
Dịch Hành lướt ngón tay, thoát khỏi cửa hàng điểm số, ánh mắt quay về con số to đùng ở giữa quang màn.
— 29.
Tối qua trước khi đi ngủ, con số đó vẫn còn là 30.
Rõ ràng đây là một cái đồng hồ đếm ngược.
Khác với lần trước khi nghe âm thanh điện tử đếm ngược mà cậu chẳng mảy may quan tâm, lần này Dịch Hành vô cùng mong chờ khoảnh khắc đếm ngược kết thúc.
Cậu đã không thể chờ đợi để tìm kiếm món ăn mới nữa rồi.
Dường như Dịch Hành đã có thể ngửi thấy hương vị của món ăn mới đó vô cùng tươi ngon, mang theo hương thơm thanh khiết của nấm sau mưa.
Một làn gió ẩm từ cửa sổ đang hé mở thổi vào, hương thơm càng thêm đậm đà vương vấn nơi đầu mũi, lúc này Dịch Hành mới nhận ra hương thơm đó không phải là hương vị do cậu tưởng tượng ra mà là thật sự tồn tại.
“Thơm quá… nhà ai đang nấu nấm vậy?”
Yết hầu của Dịch Hành bất giác trượt lên xuống.
Thơm quá, mùi vị quyến rũ không kém gì Huyết Chu Ti, cậu muốn đi xin một bữa ăn.
Dịch Hành bước đến bên cửa sổ, hít hà hương thơm, nhìn ra ngoài.
Bên ngoài không biết từ khi nào đã có sương mù.
Sương mù dày đặc bao phủ mọi thứ bên ngoài khu dân cư còn bên trong khu thì tầm nhìn vẫn không bị ảnh hưởng.
[Tít——]
[Thợ săn “Nấm” đã mở trường săn, phạm vi: Khu ẩm thực Hải Thành.]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)