Chuyển ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca
Lâm Tú Lệ thu dọn xong vội vã trốn về trường. Từ khi cô thi đỗ đại học, không chỉ khu tập thể số 8 nhà họ ở, mà cả người từ các khu tập thể khác cũng thích chạy sang khu số 8 chơi, thậm chí có mấy bà bế theo một đám trẻ đến, nói là để “dính phúc khí sinh viên đại học”.
Đây là một trong những nguyên nhân khiến mỗi tháng, Lâm Tú Lệ chỉ về nhà hai lần, cô không muốn bị người ta nhìn nhsư khỉ.
Ngay cả khi trở lại khuôn viên trường đại học, Lâm Tú Lệ vẫn không thể tránh khỏi chuyện bị người ta xem như khỉ.
Bởi vì Lâm Tú Lệ, mỹ nhân dịu dàng nổi tiếng, hay Trịnh Tùng Bách nam sinh tài mạo song toàn, cả hai ở Đại học Sư phạm Bắc Kinh đều rất nổi tiếng.
Chỉ cần một người đã đủ thu hút ánh nhìn, huống hồ hai người đứng chung một chỗ, lại còn dây dưa chuyện tình cảm nam nữ đúng tuổi thanh xuân.
Hôm qua Lâm Tú Lệ nhận thư tỏ tình của Trịnh Tùng Bách rồi ngất xỉu ngay tại chỗ, chuyện ấy nhanh chóng lan khắp trường.
Sau đó lại truyền ra tin Lâm Tú Lệ dứt khoát từ chối Trịnh Tùng Bách, Trịnh Tùng Bách tức giận bỏ đi…
Chuyện này nối tiếp chuyện kia, khiến người ta xem đến vui mắt vui tai. Vì thế, ngay khi Lâm Tú Lệ vừa trở về trường liền lập tức trở thành tiêu điểm của đám đông.
Lâm Tú Lệ đã quen bị nhìn, chỉ cần không phải ánh mắt khiến cô khó chịu thì đều có thể bỏ qua, nhìn thôi mà, bị nhìn không rụng sợi tóc nào.
Chỉ là cô đánh giá thấp sự nhiệt tình hóng chuyện của quần chúng. Đang đi trên đường, cô bị một sinh viên chặn lại hỏi: “Bạn học Lâm à, thật sự cậu từ chối thư tỏ tình của tài tử Trịnh à?”
Lâm Tú Lệ hơi sững người lại chừng 2 giây, vẫn bình tĩnh mỉm cười: “Thật.”
“Vậy không phải vì quá kích động khi nhận thư tình của tài tử Trịnh nên mới ngất xỉu, mà thật sự là vì say nắng sao?” Sinh viên nọ có phần tiếc nuối nhìn cô.
Lâm Tú Lệ mí mắt giật nhẹ, không trả lời nửa câu trước, chỉ nói: “Đúng là say nắng, tớ nằm ở phòng y tế gần cả buổi chiều.”
Sinh viên kia nhận được đáp án mình muốn, còn quan tâm hỏi thêm: “Bạn học Lâm đã khỏi bệnh chưa?”
“Khỏi rồi, cảm ơn đã hỏi thăm.” Lâm Tú Lệ vẫy tay, tiếp tục đi về phía ký túc xá. Trời nắng bang bang, không hiểu sao các bạn còn có sức tám chuyện như vậy.
Về đến ký túc xá, Lâm Tú Lệ tìm Hà Tư Dĩnh, nhắc lại lời sinh viên vừa hỏi: “Trong trường còn có chuyện hoang đường gì nữa không?”
Không ngờ lại có lời đồn cô vì quá kích động khi nhận thư tình mà ngất xỉu, đúng là hết chỗ nói.
Hà Tư Dĩnh phì cười: “Có chứ, Trịnh Tùng Bách nhập viện rồi. Có tin đồn nói cậu ta bị cậu từ chối nên tìm đến chỗ chết, kết quả là tự mình đá vào góc tường, làm gãy ngón chân, vừa hay có mấy sinh viên đứng đó nhìn thấy, ha ha ha!”
Mắt Lâm Tú Lệ sáng bừng, vỗ tay hả hê: “Còn có chuyện hay như thế á!”
“Cậu ghét Trịnh Tùng Bách đến vậy sao?” Hà Tư Dĩnh tận mắt thấy Lâm Tú Lệ từ chối Trịnh Tùng Bách, không ngờ thái độ của cô bạn rõ ràng như vậy.
Lâm Tú Lệ thản nhiên nói: “Tớ ghét Trịnh Tùng Bách. Có cậu ta thì không có tớ.”
Hà Tư Dĩnh không hiểu song vẫn ủng hộ bạn mình: “Được được được, Trịnh Tùng Bách thế nào liên quan gì đến chúng ta. Có điều…”
Cô kéo dài giọng, bật cười: “Cậu và Trịnh Tùng Bách không thành, bất luận là nam sinh hay nữ sinh đều vui, vì bọn họ còn cơ hội.”
Lâm Tú Lệ nhanh chóng hiểu ý, dở khóc dở cười: “Buổi liên hoan cậu nói hôm qua đăng ký rồi sao?”
Hà Tư Dĩnh trợn mắt: “Cậu hỏi vậy là muốn đăng ký à? Cậu định đi chung với hả?”
Lâm Tú Lệ đành nói thật: “Nhà tớ giục rồi. Tớ sợ nếu tớ không đi, mẹ tớ còn chiêu khác đợi tớ.”
Hà Tư Dĩnh vừa nhớ tới mẹ mình, lập tức đồng cảm gật đầu: “Haiz, bọn mình đều là đứa nhỏ đáng thương không thoát khỏi bàn tay đồng chí mẹ nhà mình.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



