Chuyển ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca
Lý Phương vỗ đầu con gái: “Xa thế, con đừng nghĩ linh tinh.”
Lâm Tú Lệ né ra cười: “Con đùa thôi.”
Lý Phương nghiêm giọng: “Nghe chị dâu cả và chị dâu hai con nói người họ định giới thiệu, mẹ biết con chắc chắn không chịu, mẹ không đồng ý. Họ vẫn chưa bỏ ý định, muốn lén thuyết phục con.”
Lâm Tú Lệ thấy mẹ buồn, lòng cũng khó chịu. Trước đây anh cả và anh hai rất thương cô, giờ lại như vậy…
Lý Phương nói: “Con sắp tốt nghiệp rồi. Trước đây mẹ và ba lấy lý do con cần học để từ chối người ta. Sắp tới con phải tự cân nhắc. Con phải lấy chồng. Thay vì để người khác ép, mẹ và ba sẽ chọn kỹ, giới thiệu người tốt để con tự xem có hợp hay không.”
Lâm Tú Lệ suy nghĩ rồi hỏi nhỏ: “Mẹ không hỏi con chuyện buổi liên hoan sao? Có tiến triển đó?”
Lý Phương mắt sáng lên: “Ý con là có tin vui? Mau nói xem người đó thế nào.”
Lâm Tú Lệ gật đầu: “Anh ấy tên Cố Lăng Vân, người thủ đô, 25 tuổi, là một đoàn trưởng, đang học ở trường quân sự. Rất tuấn tú. Ba mẹ đều còn, trên có một anh và hai chị, anh ấy là con út…”
Lý Phương nói ngay: “25 tuổi, hơn con 4 tuổi. Tuổi còn trẻ đã là đoàn trưởng thì chắc chắn lập công lớn. Thế gia đình cụ thể thế nào? Anh chị đều lập gia đình rồi phải không?”
Lâm Tú Lệ vuốt nhẹ bím tóc dài, giải thích: “Thật ra gia đình đồng chí Cố là gia đình tái hôn. Anh ấy là con sinh sau khi ba mẹ hiện tại kết hôn. Các anh chị phía trên đều là con của ba mẹ anh ấy với người trước.”
Lý Phương thu lại nét vui trên mặt: “Có nhiều gia đình tái hôn rất phức tạp. Chọn đối tượng không chỉ nhìn vào bản thân người đàn ông, còn phải xem nhà người ta thế nào. Nếu gặp kiểu khó sống chung thì khổ không nói nổi. Nhưng nếu bản thân người đàn ông có thể đứng vững thì không phải chuyện lớn.”
Lý Phương nhìn hai chị em trêu đùa, trong lòng vừa mừng lại vừa lo. Mừng vì rõ ràng con gái lớn nhìn thuận mắt Cố Lăng Vân, không đã không đồng ý gặp ba lần.
Lo vì gia đình nhà trai phức tạp, và tương lai con gái gả qua đó sẽ thành vợ lính. Vợ lính là vinh dự, nhưng làm vợ lính không dễ.
Con cái đúng là món nợ người làm mẹ phải gánh.
Ba mẹ con vừa nói chuyện xong thì ngoài phòng, chị dâu cả và chị dâu hai lại bắt đầu đấu khẩu, mắt trợn lên như gà chọi, ai cũng không chịu nhường.
Chị dâu cả nói: “Chị là chị dâu lớn, chị dâu như mẹ, cô phải nghe chị.”
Chị dâu hai cười lạnh: “Mẹ còn ở đây, tôi việc gì phải nghe chị?”
Hai người trừng mắt nhìn nhau, rồi đồng thời quay đi, mỗi người tự tính toán. Chị dâu hai chợt nảy ý, liếc cửa phòng, lau tay một cái rồi xoay người chạy thẳng ra ngoài, nháy mắt đã biến mất khỏi sân.
Thấy chị dâu hai không có ở đó, chị dâu cả lập tức mừng thầm. Vừa thấy Lâm Tú Lệ bước ra, chị liền kéo lại nói nhỏ: “Tiểu Lệ, chị tìm cho em đối tượng tốt lắm, bảo đảm em gả qua đó ăn ngon mặc đẹp, sung sướng cả đời.”
Lâm Tú Lệ gạt tay chị dâu cả ra, bình tĩnh nói: “Mẹ đã nói với em rồi. Chị dâu cả, chị không cần giới thiệu đâu. Chị với anh cả biết em không thích người đó. Trước đây anh cả còn giúp em đuổi người ta ra khỏi nhà nữa đấy.”
“Ôi trời, chuyện trẻ con thôi, sao tính làm gì. Giờ lớn rồi, phải biết bỏ qua chuyện cũ, sống với nhau thuận hòa.”
Chị dâu cả phẩy tay, tiếp tục nói một hơi.
“Tiểu Lệ, chị là vì tốt cho em. Em nghĩ xem, tốt nghiệp xong em được phân vào đâu? Chẳng lẽ em được phân làm giám đốc nhà máy? Không có chuyện đó. Nhưng gả cho con trai giám đốc là khác, ba người ta là giám đốc…”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


-904652.png&w=256&q=75)