Niệm Thất dừng bước.Y tá dẫn Nguyễn Khanh đến phòng cấp cứu, kết quả trên đường họ nhìn thấy Niệm Thất ở hành lang.Dáng người anh cao cao, toàn thân mặc một bộ quần áo cổ trang màu đen.
Phần eo thắt đai lưng, thít chặt ra phía sau lưng cùng đường cong vòng eo thon gầy săn chắc.Khuôn mặt anh góc cạnh, anh khí rắn rỏi, đứng ở giữa những bệnh nhân uể oải trong hành lang lầu một như thế này, trông đặc biệt nổi bật.Anh đứng trước màn hình led quảng cáo dùng chung trong bệnh viện, chăm chú nhìn vào màn hình, không nhúc nhích, như thể anh bị khóa chặt ở đó vậy.Nguyễn Khanh nhìn thấy bộ dáng của anh, bước chân cô dừng lại."Anh gì mặc Hán phục ơi, anh mặc Hán phục." Y tá đi thẳng qua đó, bắt chuyện với anh: "Không phải anh nói muốn gặp người đưa anh đến đây sao? Cô ấy tới rồi nè.”Niệm Thất đang đắm chìm trong sự khiếp sợ.Ánh đèn ban ngày trên trần nhà không làm anh kinh ngạc như vậy.
Những nam nhân lộ cánh tay, nữ nhân lộ ngực cũng không làm anh kinh ngạc như vậy.Bởi vì anh đã đi qua rất nhiều nơi, vào Nam ra Bắc, cho nên càng hiểu biết rộng, biết được trên đời này có rất nhiều nơi khác nhau, phong tục tập quán cũng khác nhau, thậm chí còn có rất nhiều bảo vật quý hiếm mà anh chưa từng nghe nói đến.Nhưng cái này, cái thứ mà đang ở trước mặt anh đây này, nó đã vượt qua khỏi phạm trù “bảo vật quý hiếm” luôn rồi.Niệm Thất nghiêng người nhìn qua, đó là một tấm phẳng dày cỡ bốn ngón tay, tuyệt đối không thể có người trốn ở bên trong được.Nhưng đôi mắt của anh không biết lừa dối, anh không chỉ nhìn thấy trong đó có người sống nói chuyện, ca hát, nhảy múa, mà còn có núi non, sông ngòi cùng với một số ngôi nhà giống như tòa tháp mọc lên từ mặt đất.Nó dày đặc như một khu rừng, sừng sững trên mặt đất, tạo thành một thành thị khổng lồ.Mà anh với góc nhìn như thế này, tựa như một vị thần tiên đang đứng trên cao nhìn xuống vậy.Thật đáng kinh ngạc.Ngay lúc anh đang khiếp sợ, thì bị một tiếng kêu của y tá làm cho tỉnh táo lại, Niệm Thất quay đầu lại nhìn cô ta.Có một cô nương đứng ở phía sau lưng y tá, cách đó không xa.Tóc của cô nương ấy buộc thành một búi tóc nhỏ bồng bềnh sau đầu, đeo một chiếc túi nhỏ ngang người, váy rất ngắn.
Cô nương ấy không chỉ lộ ra cánh tay, mà một đôi chân trắng như tuyết, thẳng tắp xinh đẹp cũng lộ ra một cách táo bạo, trần trụi dưới lớp quần áo..
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-328046.png&w=256&q=75)