Tử Tình mang theo Yên Nhiên tiếp tục ở Khang viên, có khi đi trong rừng nhìn xem biển hoa hoa rụng đầy đất, có khi sẽ đi bờ sông nhặt đá cuội xinh đẹp, có khi sẽ mang theo đứa nhỏ đi lấy chút rau dại, ngày từng ngày trôi qua, nụ cười trên mặt Yên Nhiên càng ngày càng ít.
Cuối tháng lúc mộc hưu, bốn đứa Thư Duệ đều tới, năm người cùng Tử Tình dựng giàn đỗ đũa ở trong viện, đây là rau Tử Tình tự mình trồng. Yên Nhiên đột nhiên hỏi: "Đại ca, Tiểu Dực ca ca vì sao không đến thăm ta ?"
Thư Duệ cũng không suy nghĩ nhiều, nói: "Hắn không biết chúng ta còn có một chỗ ở này đâu? Ngươi nếu nhớ Tiểu Dực ca ca, chờ nương mang ngươi trở về thành rồi nói sau."
Thư Ngọc níu lấy búi tóc bánh bao của Yên Nhiên, cười nói: "Tiểu muội, Tam ca không ở đây, ngươi nhớ Tam ca hay không? Tam ca còn mang điểm tâm đến cho đó."
Thư Ngọc thấy Tử Tình nhìn mình, vội nói: "Nương, ngươi yên tâm, ta chắc chắn không phải là làm chuyện xấu, thật sự."
"Không phải là chuyện xấu, ngươi có nói hay không, ngươi làm cái gì, không được làm nương lo lắng." Thư Duệ nghiêm khắc nói.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-150561.jpg&w=256&q=75)