Nói đến Tử Tình sau khi nghe Tử Vũ kể, cười lạnh nói: "Đây mới là được voi đòi tiên đấy! Lúc trước nàng khóc nói thế nào với nương cùng Đại ca còn có ta, chỉ cầu một nhà bình an, chuyện xấu của Hạ đại nhân không được cũng không sao, chỉ cần không họa tới con cháu, ta mới nói ra với Tiểu Dực."
"Thì ra là tỷ tỷ giúp, ta còn buồn bực đây. Ôi, nàng nói với ta nhiều lần như vậy, muốn để cho ta cầu tình Đại ca cùng tỷ tỷ, ta cũng là lười đáp lại nàng, dù sao nàng nói cái gì, ta đều đáp, chẳng qua, vào tai trái ra tai phải mà thôi." Tử Vũ cười nói.
Xem ra, tính tình của Tử Vũ cũng có vài phần cương liệt, nàng sau khi sinh, cũng chưa từng chịu khổ gì, lại là đứa nhỏ nhỏ nhất trong nhà, tự nhiên nuông chiều vài phần, cũng may Thẩm thị và Tăng Thụy Tường cũng có chừng mực, hơn nữa thời gian nàng đi theo Tử Tình dài nhất, cũng là hiểu chuyện, cũng không có hình thành tính tình ương ngạnh.
"Muội phu đối với ngươi thế nào? Có bị kẹp ở giữa khó xử hay không?" Tử Tình đột nhiên hỏi.
"Hắn vẫn còn là người biết lẽ phải, biết mấy năm nay, chúng ta giúp Hạ gia bao nhiêu, cũng thường xuyên khuyên nương hắn vài câu, chẳng qua là, gia bà ta không nghe vào."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)


