Song song với học đàn, cũng không quên học cờ vây, ngoài ra còn có thi họa, thơ cổ, từ, giám định và thưởng thức…, trừ bỏ ba đứa Vĩnh Liên, ngay cả Vĩnh Huyên nhà Tử Lộc và Vĩnh Cầm nhà Tử Thọ đều vào học cùng, mất mấy tháng, coi như là có chút thành tích rồi.
Tử Tình tất nhiên không biết mình ở nông thôn hơn hai tháng, trong nhà lại có thể mở tư thục, nói đến học đàn, Yên Nhiên thật đúng là không có thiên phú gì, La Sở Sở đã từng đến dạy Yên Nhiên hai lần, nhưng đứa nhỏ này căn bản không ngồi được, lại nói, Tử Tình nhìn đứa bé nhỏ như vậy gảy dây đàn, cho dù mang theo chỉ sáo, cũng là có vài phần không đành lòng, bèn không cho đứa nhỏ học tiếp nữa, nghĩ qua hai năm trưởng thành rồi hẵng nói.
Thư Duệ vừa thấy Tử Tình thất thần, vội hỏi: "Nương, đến lượt chúng ta rồi."
Khi nói chuyện mấy đứa Thư Duệ đi tới trong sân, mấy đứa bọn họ là đàn tiêu hòa khúc, Thư Duệ, Thư Ngạn, Vĩnh Tùng, Vĩnh Bách đánh đàn. Ba đứa Tiểu Dực thổi tiêu, diễn tấu một khúc 《 bình hồ thu nguyệt 》 cũng là hợp với tình hình. Tử Tình giương mắt nhìn lại, trăng thu sáng tỏ êm dịu chiếu sáng, gió đêm lướt nhẹ, một đầm nước ao lăn tăn. Con sóng lấp lánh ánh sáng, hoa cỏ, cây cối, đình đài, lầu các. Ở dưới ánh trăng phảng phất phủ thêm một tầng lụa mỏng, phiêu dật mà êm ái, toàn bộ viện tử lộ ra vẻ bình thản vô cùng.
Tử Tình không khỏi nhớ tới giờ này năm ngoái, tình cảnh mình và Lâm Khang Bình tựa vào nhau ngắm trăng, nghĩ đến giờ này khắc này, Lâm Khang Bình cũng sẽ ở dưới vầng trăng tròn, từ nơi xa gửi nỗi nhớ với Tử Tình đi?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)