Thực ra, vẫn là Tử Tình không hiểu biết nếp sống của Đại Phong Quốc này lắm, tiền triều là thiên hạ của người Mông Cổ, người Mông Cổ giữ giang sơn bốn trăm năm, nếp sống của người Hán, thật đúng là thay đổi không ít, nữ tử, nhất là nữ tử phương Bắc, nhiễm vài phần tính hào khí tùy tiện của nữ nhân Mông Cổ, không giống Tống triều, nhất là Nam Tống, chịu ảnh hưởng của Trình Chu lý học (link), địa vị của nữ tử tương đối thấp, cửa chính không ra cổng trong không bước. Cho nên, nữ tử nhà đại hộ cũng sẽ thường xuyên ra ngoài đi dạo, thỉnh thoảng cũng sẽ mời mấy người bạn khăn tay ra ngoài tụ tập nhỏ.
Đại nãi nãi Văn gia này chính là mang theo con mình ra ngoài đi dạo, sắp đến Tết, trên đường phố ở Kinh Thành tất nhiên là náo nhiệt phi phàm, tiểu hài tử há có thể không muốn ra ngoài chơi ?
Tiểu Dực nói: "Tăng phu nhân đã sớm là ngũ phẩm cáo mệnh phu nhân, không phải là thái thái gì."
Văn đại nãi nãi nghe xong nhìn xem Thẩm thị. Tựa hồ không tin tưởng lắm.
Tử Tình cười nói: "Văn đại nãi nãi thật hăng hái, ta nghe không giống như là khen ta, mà như là muốn ra mặt thay Triệu di nãi nãi, Tử Tình không biết. Thì ra Văn đại nãi nãi lại có thể giao hảo cùng Triệu di nãi nãi. Ta và Triệu di nương cũng chỉ là gặp mặt một lần, đắc tội là vạn vạn lần không dám, tục ngữ nói. Không nhìn mặt Tăng cũng phải nhìn mặt Phật, dầu gì tướng công nhà ta cũng là đi ra từ Văn gia, Văn gia không đến làm khó hạng thăng đấu tiểu dân(*) như chúng ta, chúng ta nên đốt hương lớn rồi, nào còn dám đi đắc tội quý nhân Văn gia?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
