: Trạch Mỗ
Tử Tình thấy mọi người chỉ lo nói giỡn, tựa hồ không có người còn nhớ nàng còn quỳ, liền quay đầu nhìn thoáng qua Hoa ma ma.
"Văn tam nãi nãi đúng là quý nhân hay quên chuyện, nô tì trước kia là người của Phương gia, chủ nhân trước của nô tỳ cùng nãi nãi là khăn tay qua lại, chẳng qua là chủ tử trước của nô tì không có cái phúc phận này, thế nhưng bỏ lại con cái buông tay rồi, vị Lâm nãi nãi này là cô cô mới nhận của tiểu chủ chúng ta, Lâm nãi nãi mới đến, cũng không hiểu quy củ ở Kinh Thành, tiểu chủ chúng ta lo lắng Lâm nãi nãi ở Kinh Thành sẽ bị kẻ đui mù bắt nạt, bèn phái nô tì vào Lâm phủ, cũng tiện che chở cho cô cô của tiểu chủ một hai." Hoa ma ma nhìn Văn tam nãi nãi cười nói.
Văn tam nãi nãi nghe xong phút chốc thay đổi sắc mặt, nhìn thoáng qua Tử Tình, thì thầm vài câu với Văn lão phu nhân, Văn lão phu nhân nhìn Tử Tình, có vài phần nghiên cứu xem xét kỹ.
Tử Tình cũng là có vài phần tò mò đối với thê tử của Văn tam, nhưng là, lúc này khi thấy lão phu nhân đánh giá bản thân, cũng không thể không biết xấu hổ ngẩng đầu nhìn nàng ta.
"À, ngượng ngùng, con người tuổi tác lớn, chính là trí nhớ không tốt, lại còn quên khách nhân còn đang quỳ trên đất, Thanh Phỉ, khách nhân ngươi mời đến, cũng không nhắc nhở ta hai câu." Lão phu nhân tựa như mới nhớ tới. Nói.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
