Tần phu nhân vừa nói đùa, tất cả mọi người nhìn Tử Tình cười, xấu hổ của Hạ thái thái cũng biến mất rồi, nhưng là Tử Tình bị trêu ghẹo mặt đỏ chót, vội mượn cớ chạy ra ngoài. Ai ngờ vừa ra khỏi cửa, lại cứ chui vào trong lòng Lâm Khang Bình, Lâm Khang Bình đỡ Tử Tình, hỏi: "Không đụng vào chỗ nào chứ? Bao nhiêu tuổi rồi? Đi còn nôn nôn nóng nóng như vậy, làm sao làm cho người ta yên tâm?"
Mấy người Tần phu nhân ở trong phòng nghe thấy được, cười nói: "Thật đúng là nói Tào Tháo, Tào Tháo đến ngay. Khang Bình, vừa rồi nhạc mẫu ngươi còn oán giận ngươi lạnh nhạt với Tử Tình, vừa khéo ngươi đã tới rồi."
Lâm Khang Bình nghe xong đứng ở cửa cười nói: "Hơn nửa năm này đúng là như thế, sau này sẽ không."
Thẩm thị cười nói với Lâm Khang Bình: "Ngươi tin à? Đây là mấy người các nàng không có việc gì lấy ngươi ra chọc ghẹo đấy. Lát nữa mời thêm mấy ly rượu đi."
"Tuy là trêu ghẹo, cũng là lời nói thật, khó được Tình nhi của chúng ta không trách tội. Mấy vị phu nhân thái thái chơi vui vẻ. Cơm trưa còn phải một lát nữa mới xong." Lâm Khang Bình nói xong rồi lui xuống.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
