Tử Tình đang cúi đầu rơi lệ, Tăng Thụy Tường vào cửa, nói là đã tìm người đi đón đại phu rồi, bên này, Tiêu thị còn muốn tìm người thông báo cho mấy người Tiêu Phúc Sinh, dù sao cũng là tang sự của Tiêu gia, về lý nên do mấy người bọn họ ra mặt.
"Nói sau đi, có chuyện gì ta sẽ phái người tới đây nói một tiếng, mấy tiểu bối các ngươi không cần phải qua. Ta xem xem đại phu nói như thế nào, nếu có thể gắng gượng qua được một cửa này, chính là Bồ Tát phù hộ rồi." Tiêu thị cản lại nói.
Tăng Thụy Tường vội vội vàng vàng đi theo Tiêu thị ra ngoài, Thẩm thị cũng ở lại, Tử Tình ngồi ở bên cạnh Thẩm thị, hỏi: "Nương, cha ta vừa mới nói, di ngôn của lão cô công bị nghe được, là xảy ra chuyện gì?"
"Ngươi lại tò mò rồi. Năm đó, lúc lão cô công ngươi đi, ba nhi tử cũng đều chưa lập gia đình, lão cô công ngươi không yên lòng, nghĩ tới muốn giao phó gia sản của Tiêu gia cho cha ngươi, để cha ngươi trông coi Tiêu gia, cho đến khi bọn họ trưởng thành, ai ngờ lời này bị đại nhi tử cùng tiểu lão bà của hắn nghe thấy được, hai người cướp lấy, vẫn là Đại nhi tử của hắn lấy được tới tay." Thẩm thị thở dài.
Tử Tình hiểu rồi, gia sản này nếu cho Tăng thị, Tăng thị nhất định sẽ chia riêng cho mấy nữ nhi, mấy thứ tử thứ nữ không có chút nào, còn nếu cho Bành thị, kết cục của Tăng thị sẽ rất thê thảm, cho nên. Tiêu lão gia tử nghĩ tới giao gia sản cho Tăng Thụy Tường, ai ngờ người tính không bằng trời tính, lại là rơi vào trong tay nhi tử của hắn, Tiêu Phúc Sinh độc chiếm một mình.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)