Vì Tình viên bên này là Lâm gia, Tử Tình rốt cuộc vẫn là dán câu đối đỏ, treo đèn lồng đỏ, tỉ mỉ chuẩn bị một bàn đồ ăn, cả nhà cơm nước xong ở phòng chơi chơi cùng bọn nhỏ một hồi, Thư Duệ vẫn cùng đón giao thừa đến giờ tý
Mùng hai Tết, Tử Tình về nhà mẹ đẻ, ngồi cùng Thẩm thị một hồi, vợ chồng Tử Vũ vào cửa. Ăn xong cơm trưa, Tử Phúc kéo mọi người mở một hội nghị nhỏ, mỗi cổ phần vẫn là chia năm trăm lượng bạc.
Chuyện xây dựng xưởng ở An châu coi như là thất bại, tận đáy lòng mọi người vẫn là có vài phần tiếc nuối, chẳng qua, nghe Tử Hỉ nói Kinh thành muốn xây dựng công trình giai đoạn ba, Tử Thọ nói: "Thực ra ta cảm thấy như vậy rất tốt, còn bớt đi một ít thân thích biết được, cũng muốn đến làm công, hoặc mượn bạc, ngươi còn không dễ từ chối, từ chối nhiều lần, danh tiếng xấu của ngươi cũng truyền ra ngoài. Lúc này cách khá xa, chúng ta làm gì bọn họ cũng không biết, chúng ta liền như trước kia, im hơi lặng tiếng phát tài."
Tử Thọ nói là nhà mẹ đẻ của Dương thị cũng có một đám cực phẩm thân thích, luôn muốn kiếm chút lợi ích từ chỗ Dương thị, cũng may số lần Dương thị về nhà mẹ đẻ không nhiều lắm, mỗi lần còn đều có Tử Thọ đi cùng, trừ giúp đỡ đệ đệ của Dương thị đọc sách, khác, Tử Thọ đều không để ý tới.
Tử Phúc nghe xong cười nói: "Cũng không phải là cái lý này, buồn cười Đại nương bọn họ còn tưởng rằng ta ở bên ngoài làm quan kiếm bao nhiêu chỗ tốt, luôn muốn ta nâng đỡ Tử Toàn và một nhà Tử Bình, nói dầu gì ta và Tử Bình cũng cùng lớn lên từ nhỏ, ta cũng không biết nói cái gì cho phải."
"Vẫn là cái này kiếm bạc nhanh, lúc này mới được một năm, đã thu hồi lại một ngàn lượng bạc, năm nay lại đến một năm, sau này, chính là kiếm hết rồi, Tình nhi, Nhị ca vẫn là muốn cảm tạ ngươi." Tử Lộc nói.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



