"Nương, nhưng ta nghe nói, ta vẫn là được bà nuôi lớn, đại cô ở tại đây, hỏi nàng một chút, ngươi nuôi ta mấy năm?" Tăng Thụy Tường hỏi.
"Thật đúng là chưa từng nuôi qua, ngay cả một ngụm sữa cũng chưa từng cho ăn, vẫn là ăn của ta, nếu không, bà ngươi có thể ôm ngươi qua, còn không phải là không yên lòng." Lão bà cô rút khăn ra vừa lau nước mắt vừa nói.
"Từ khi ta có trí nhớ, đã đi theo bà rồi, bà đi rồi, ta vẫn cho rằng nương là vì quan hệ với bà không tốt, mới không thích ta. Cho nên, ta muốn cho nương vui vẻ, muốn bù đắp lại nước mắt những năm kia của nương, nương bảo ta làm cái gì, ta đều đồng ý, chuyện Xuân Ngọc trách tội ta, ta cũng nhận, không cho đọc sách thì không đọc, bảo nuôi gia đình thì nuôi gia đình, cái gì cũng đều nghe nương, bọn nhỏ chịu ủy khuất ta không phải là không biết, chẳng qua là, cứ nghĩ có thể nhịn thì nhịn, một ngày nào đó, nương sẽ nhìn thấy điểm tốt của ta. Nhưng là, ta nhịn đến nhịn đi, Tình nhi nhà ta bị bệnh, đứa nhỏ mới năm tuổi, lại còn bị các ngươi nhốt vào chuồng heo, chẳng quan tâm, vẫn là Tử Phúc và Tử Lộc hiểu chuyện, vụng trộm đưa cho chút nước, nếu không phải là đứa nhỏ mệnh lớn, ta, lúc ta trở về đã không gặp được nàng rồi. Ta thế mới biết, cho dù ta làm cái gì, ta và bọn nhỏ cũng sẽ không đổi lấy được một chút dịu dàng của nương. Bằng không, điều kiện ở riêng hà khắc như vậy, ta đều nhận, chỉ vì có thể chuyển ra khỏi cái nhà này, để cho bọn nhỏ có thể bình an lớn lên. . ." Tăng Thụy Tường nói xong liền ôm đầu khóc rống, Thẩm thị cùng mấy người Tử Phúc bước lên phía trước ôm lấy hắn.
Tử Tình nghe xong, nghĩ đến tình cảnh khi mình vừa mới tới, cũng nhịn không được thất thanh khóc rống, Lâm Khang Bình ôm Tử Tình, nhẹ nhàng vỗ sau lưng Tử Tình.
Điền thị nghe xong tức giận đến dựng thẳng lông mày, mắng: "Nếu không phải là ngươi khắc chết con ta, con ta còn sống yên lành. Nói không chừng cũng kiếm được cáo mệnh cho ta rồi. Ta không bóp chết ngươi chôn cùng con ta, còn để ngươi sống sót chính là thiện tâm của ta, ngươi còn muốn ta đối xử với ngươi thế nào?"
"Im miệng, càng nói càng kỳ cục? Nương Thuỵ Tường chết như thế nào ngươi đã quên rồi sao?" Lão gia tử quát.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)